| Minh họa: Crazy Monkey |
TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI là virus máy tính, thế mà nó đột kích vào trái tim ta lúc nào chẳng hay.
Anh Bin đang yêu, một
tình yêu sét đánh, bất ngờ như gió mùa thu chợt về, dữ dội như sóng vỗ ngoài biển
khơi, mạnh mẽ như Core i7. Anh không biết mình yêu khi nào, nhưng điều đó liệu
có quan trọng? Điều quan trọng là anh đang yêu, một tình yêu đơn phương, lặng
thầm như lời thầm thì trên mặt hồ đêm.
Cô gái nào mà may mắn vượt
qua cặp kính cận 8,5 đi-ốp để lọt vào cặp mắt xanh đục vì ngồi máy tính suốt
ngày của Bin – một trong những lập trình viên xuất sắc nhất công ty? Hẳn nhiên
không thể là những cô gái “tầm tầm bậc trung” vẫn ngày ngày lượn lờ như cá vàng
trước mặt anh được. Đó chính là Tít Trần, một hotgirl vừa gia nhập đội quân
Sales hùng hậu của công ty.
Lần đầu tiên Bin gặp cô
cũng thật ngẫu nhiên như bò viên chấm muối. Một buổi sáng yên bình, mây vần vù
khắp nơi, sét đánh toạc bầu trời, rung giường lật chiếu, em Trang lễ tân đạp cửa
xông vào phòng và trịnh trọng giới thiệu Tít Trần, nhân viên kinh doanh mới. Như
thường lệ, tất cả các anh tít hết mắt, nuốt nước bọt ừng ực bu vào giở trò trêu
ghẹo em. Đúng lúc đó Bin vừa từ nhà vệ sinh bước ra sau khi đã “xả” xong hậu quả
từ trận thịt chó tung trời tối qua. Hai ánh mắt bất chợt gặp nhau tại một điểm,
cô mỉm cười với anh, còn anh sững sờ khi được nhìn ngắm người đẹp đang đứng giữa
bầy chó hoang. Nàng lộng lẫy có kém gì Kim Tae Hee, nghiêng nước nghiêng thành
tựa Lưu Diệc Phi, trong sáng thánh thiện như Hoàng Thùy Linh, vòng eo của nàng
còn thon hơn cả con iTouch Gen4 anh mới tậu.
Sau buổi gặp gỡ định mệnh
đấy, Bin như người mất hồn. Anh code không ra hơi, anh đá Pes thua liên tục,
anh dùng dầu gội đầu để đánh răng và dùng kem đánh răng để cọ toilet. Hình bóng
của nàng cứ bay lượn trong đầu anh như ma trận. Những lúc lén nhìn trộm nàng
qua vách ngăn bàn làm việc, thấy nàng chửi nhau với khách hàng trong điện thoại,
rút guốc đánh đối tác tựa nàng tiên múa hát chốn thiên đường, càng khiến trái
tim anh đập rộn ràng như người ta rang lạc.
Bin rất muốn tỏ tình với
nàng, anh muốn hét lên cho cả thế giới này biết anh yêu nàng đến mức nào. Nhưng
anh vốn là một người sống nội tâm, chỉ biết dính lấy cái máy vi tính chứ không
ham hố tụ tập vui chơi, nên rất nhút nhát và ngại giao tiếp. Chẳng ngạc nhiên
khi gần 30 tuổi đầu mà anh chưa từng yêu ai, nay tình kéo đến ùn ùn như quân
Nguyên làm Bin thấy bối rối và choáng ngợp. Sau một tuần vắt óc đến suy kiệt,
cuối cùng anh nhận ra rằng cái thằng vừa xấu xí vừa khô khan lại ở bẩn như mình
sẽ chẳng đời nào cưa đổ được em Tít. Thay vào đó, anh có một ý tưởng vô cùng
táo bạo và điên rồ, chưa từng xảy ra trong lịch sử công ty.
Anh sẽ lập trình một phần
mềm khiến nàng phải yêu anh.
***
“Này, các ông các bà biết
tin gì chưa?” Dân tình tụ tập bàn tán trong bữa ăn trưa.
“Tin gì? Lại thông tấn
xã vỉa hè trực thuộc công ty truyền thông Chém gió gì đây?”
“Không hề “chém” tý nào
luôn, thật 100%, tin cực shock. Thằng cu Bin xấu như củ ấu trên rừng cưa đổ em
Tít Trần phòng Sales đấy.”
“Hả? Ông bị điên à???
Làm gì có chuyện!!!” Tất cả đều đồng thanh, cơm canh mắm muối bắn khắp không
trung.
Chị béo phòng QA chen
vào: “Cái thằng Bin xấu nhất trần đời đấy mà cưa được em Tít vừa xinh vừa ngon
á? Thời đại nào rồi còn có chuyện cổ tích.”
“Bà thì xinh lắm đấy mà
chê người ta? Nhỡ nó có nét duyên thầm thì sao? Đến cả bà còn lấy được chồng, cớ
sao vùi dập hạnh phúc người ta?”
Trong lúc dân tình còn mải
bàn ra tán vào thì Bin đang sống những ngày hạnh phúc nhất đời mình. Anh và em
Tít giờ tíu tít như đôi chim bồ câu chip mỏ, sâu đậm như chim hót trong bụi mận
gai, bám nhau dai như giẻ rách. Không uổng công anh thức bao đêm trường miệt
mài code ra cái phần mềm mà anh tự hào gọi là: “BinS2Tit” 1.0
– chỉ cần gửi nó qua Email cho Tít, cô mở ra và bụp! Một luồng sóng thôi miên
truyền từ màn hình vào thẳng não cô sẽ khiến cô yêu anh ngay tắc lự. Giờ thì
anh đã có thể vênh mặt với mấy thằng đồng nghiệp vẫn hay đá đểu anh “ế bồ”, các
sếp tha hồ mà ghen tỵ vì bị anh nẫng tay trên mất người đẹp.
Bin và nàng bên nhau như
chẳng thể rời xa, họ nhắn tin và gọi điện cho nhau suốt ngày dù chỉ ngồi cách
nhau vài dãy bàn. Họ cùng ăn trưa, cùng đi dạo, cùng chơi xích đu, cùng đi chân
trần dạo biển đêm ngắm ánh trăng bạc. Nhưng Tít thích nhất là cùng Bin làm…
chuyện ấy. Họ làm chuyện ấy gần như cả ngày, một cách mãnh liệt, thậm chí ở
ngay trên bàn làm việc, giờ nghỉ trưa, sau giờ tan sở vẫn nán lại để làm chuyện
ấy, nửa đêm đang ngủ anh cũng bị nàng gọi dậy để làm tiếp. Đến mức mà Bin chịu
không nổi phải thốt lên: “Tha cho anh đi em ơi, cái trò nông trại trên Facebook
này có gì vui mà em cứ suốt ngày bắt anh phải vào bắt sâu với tưới nước cho vườn
hoa quả của em thế?”.
Nhưng như người ta thường
nói, hạnh phúc thường chỉ thoáng qua, ngày vui ngắn chẳng tày gang, có ai từng
yêu mà chưa đau đớn một lần, có ai từng yêu mà chưa từng khóc… Rồi một ngày
giông bão chợt kéo đến, đưa hai con thuyền rời xa nhau mãi.
Hôm nay trông Tít có vẻ
vui hơn ngày thường, vừa gặp Bin cô đã tíu tít khoe:
“Vợ mới được đổi sang
con iMac, sướng quá chồng ơi hyhy.”
Nào ngờ Bin vừa nghe đến
từ “đổi máy” thì phun hết cả ngụm coca đang uống dở đầy mặt Tít. Anh lắp bắp hỏi:
“Cái giề? Đổi máy mới á?
Thế cái máy cũ em vẫn dùng… giờ ở đâu?”
Tít ngạc nhiên trước
thái độ của “chồng”, cô lấy khăn lau mặt:
“Thì máy đấy cũ quá rồi,
hiện đã chuyển sang nối với máy Scan ở chỗ cuối hành lang ý. Có chuyện gì không
ổn hả chồng?”
Nhưng Bin chẳng kịp nghe
hết câu, anh vội chạy ngay đến chỗ đặt máy scan. Anh tự trách mình sao quá bất
cẩn không xóa phần mềm “BinS2Tit” 1.0 trong máy Tít đi, giờ
thì bất cứ ai sử dụng máy Scan đều sẽ yêu anh, bất kể là nam hay nữ.
1,2,3,4… Năm bản Scan
khác nhau đã hiển thị trên máy, tức là ít nhất năm người đã bắt đầu “yêu” anh rồi.
Bin cảm thấy lạnh hết sống lưng, tự nhiên một luồng gió từ đâu thổi đến báo hiệu
những điều chẳng lành.
“Ôi anh Bin!!! Tình yêu
của đời em!!!” Bà T-Rex hộ pháp từ đâu chạy đến, hai tay dang rộng kiểu sắp bóp
chết anh đến nơi.
Chỉ kịp thét lên một tiếng
thất thanh, Bin cắm đầu chạy, mặc dù chẳng bao giờ chạy bộ nhưng lần đầu tiên
trong đời anh đã chạy bán sống bán chết. Trên đường bỏ trốn, lần lượt em Kitty
phòng Test, Trang lễ tân cũng nối đuôi theo T-Rex rồng rắn dồn Bin chạy quanh
công ty.
“Thế này là thế nào, anh
Bin? Sao anh dám nói chỉ yêu mình tôi?” Tít không tin vào mắt mình, trái tim cô
như xát muối.
“Cái gì đây, anh Bin?
Anh nói yêu tôi thế mà lại cặp kè với con bé suy dinh dưỡng, ngực thì to như quả
bóng thế này à?” Bà T-Rex quát bắn cả nước bọt vào mặt anh.
“Tình yêu em trao anh
không mang dối gian, vậy mà sao anh nỡ xua tan hỡi người?” Trang lễ tân ngân ngấn
lệ.
Sau một hồi cãi nhau ỏm
tỏi, cuối cùng tất cả nhất trí sẽ “từ bỏ gã sở khanh phụ bạc dù tình vẫn còn thắm”.
Mệt nhoài trở lại bàn
làm việc, Bin ngồi phịch xuống ghế không còn một chút sức lực. Giờ anh mới thấy
hối hận vì đã lừa dối Tít, nàng bỏ rơi anh là đáng đời. Lẽ ra, anh phải có đủ bản
lĩnh để chinh phục nàng một cách đường hoàng, có lẽ sẽ không bị kết cục buồn
như thế này.
***
Cũng may vì không ai biết
đến sự kiện động trời trên, các đồng nghiệp của anh quá bận rộn với hàng tỷ vụ
xì căng đan mới mỗi ngày nên những gì thuộc về ngày hôm qua đã rơi vào quên
lãng. Bin tự hứa với lòng mình sẽ sống thành thật hơn, thế nên ngay ngày hôm
sau, khi vừa tới công ty, việc đầu tiên anh làm là xóa bỏ “BinS2Tit”
1.0, dù anh đã rất vất vả mới lập trình được nó.
Đúng lúc đó thì em lễ
tân lại đạp cửa cái rầm xồng xộc vào phòng như mọi khi.
“Giới thiệu với các anh
dê, đây là em Tít Nguyễn, nhân viên kinh doanh mới vào thay em Tít Trần vừa nghỉ
việc.”
Bin nhìn cô nhân viên mới,
hai ánh mắt lại đâm thẳng vào nhau…
Rất nhanh, anh bấm nút
khôi phục lại phần mềm “con cưng” của mình.
Đúng là sự xấu xa, đã
dính vào một lần thì sẽ nghiện. Trong đầu anh bỗng lóe lên cái tên “BinS2Tit”
1.1
Hoàng
Nhật
Hà
Nội - 06.2010
Ông Bin này bựa thế =)))
Trả lờiXóa=))=))
Trả lờiXóa