Thời nông nổi của bạn đã trôi qua như thế nào?
Bat Country - Avenged Sevenfold
Tôi vẫn nhớ khoảng thời gian giữa năm 2006 đến cuối
2007, đó là giai đoạn bình minh sự nghiệp viết lách của tôi. Tôi khi đó 19 tuổi,
cuồng chân vì rảnh rỗi, chưa yêu ai, đầu óc hoàn toàn thoải mái và thanh thản,
vẫn nhìn đời đẹp như trong phim hoạt hình. Blog 360! của tôi đầy rẫy những
entry chém gió vô nghĩa - vô tội vạ mà nhân vật chính luôn là lũ bạn bựa lòi phở.
Trong thời gian đó, tôi đã viết tác phẩm có cốt truyện
đầu tiên. Tuy nhiên, không thể gọi nó là truyện. Thứ nhất là nó chưa từng hoàn
thành, thứ hai là nó rất vô bổ, thứ ba là chính tôi đến giờ ngẫm lại cũng chẳng
hiểu vì sao mình có thể viết ra cái đống bầy nhầy này, vào cái độ tuổi đó, vừa thoát khỏi nền giáo dục ngục tù của trường
phổ thông.
Ai cũng từng rất xấu hổ với những suy nghĩ và hành động
nông nổi một thời của mình. Nhưng đó lại là những kỷ niệm đáng giá để một ngày
nhìn lại, ta thấy cuộc đời không còn tươi đẹp như những ngày đó. Giờ đây, mỗi lần
xem lại các entry trên 360 ngày xưa, những kỷ niệm cũ lại hiện về rõ mồn một
trước mắt tôi. Chúng vui vẻ, thanh thản, chẳng có chút gì buồn bã. Chúng khiến
tôi tiếc nuối.
Tôi vẫn coi đây là một tác phẩm dù nó chưa hoàn thành
và rất vô nghĩa, vì tôi tôn trọng những gì mình tạo ra. Hơn nữa, sẽ chẳng bao
giờ tôi có thể viết ra những gì tương tự thế này, cảm xúc mỗi thời một khác,
làm cho cách viết cũng khác. Coi như là một đống shit để giải trí nhân ngày cuối
tuần, đủ nhảm nhí để bạn cười phá lên rồi quên đi. Cười tốt đấy, nó làm giãn cơ
mặt, giúp con người trẻ ra.
Khuyến cáo: Những gì bạn sắp đọc dưới đây hoàn toàn chẳng
có chút giá trị nhân văn, bài học hay thông điệp nào hết, tất cả chỉ mang tính
giải trí bình dân. Bài viết có sử dụng nhiều từ ngữ đường phố gây phản cảm, không
thích hợp cho trẻ em dưới 18 tuổi, người già huyết áp cao và các bạn trẻ văn
hóa cao. Suy nghĩ kỹ trước khi đọc.
***
Mất tích (Chẳng nhớ
vì sao mình đặt cái tên này)
Một buổi chiều mùa hè nóng bức.
Cái nắng oi ả thật là khủng khiếp, nó bao trùm lên mọi
vật, len lỏi vào từng con ngõ, chỉ chờ những con người đang hối hả rảo bước
trong dòng đời đi qua mà chụp lấy, mà ngấu nghiến lên làn da mềm mại như da gấu,
làm nóng lên mọi cái đầu từ học thức đến vô học. Hà Nội tháng 6 thật là nóng bức,
ngột ngạt, cái chảo gang vốn đã luôn hừng hực lại càng được hâm nóng bởi mặt trời,
lại nhớ có nhà thơ ( thằng điên) nào đã thốt lên rằng:
Tình yêu em tựa như
mặt trời
Mỗi lần ngồi lên
anh lại bỏng đít
Mùa thi về, tiếng (ca) ve kêu rân ran mỗi trưa hè, chẳng
thể thiếu hình ảnh quen thuộc của những cô cậu học trò ngây thơ hồn nhiên đang
kẹp 3 bốc đầu úp vỉa ngoài cổng trường, những sĩ tử đang miệt mài luyện thi,
nào thì môn Võ Lâm đến môn Au, nhai cả Warcraft lẫn CS, miệt mài rèn luyện bất
kể cái nóng 40 độ C khuyến mãi thêm bộ môn "văn hóa chửi bậy" trong
các hàng net quán game sâu trong ngõ nhỏ, trên tầng cao hay dưới mặt đất.
Dưới gốc cây bàng xum xuê lá vươn vai quang hợp và tạo
bóng dâm che mát cho con đường bên dưới, thằng nhóc đang đứng chờ con bé, tai
đeo fone miệng lẩm bẩm:
“Dm con ôn lại đến muộn rồi, phen này bố mày giã chết cả
nhà mày.”
Nó đang chờ con bé học cùng lớp (chính xác là cùng bàn
cùng ghế) qua vứt nó mượn cái đề cương Văn, thằng bé giờ Văn còn phải đi học
Con đường Tơ Lụa nên ko có mặt để chép bài, hôm qua nó đã phải quỳ xuống van
xin khóc lóc nước mắt nước mũi lòng thòng con bé mới đồng ý cho mượn. Thằng này
bình thường cầm vở bạn về toàn ngâm dấm chả chép đâu cứ giữ lấy thôi, Ừ ! Giữ
ko trả cho nó ko có vở học, cho nó bị 0 điểm cho học ngu bớt đi, nó học giỏi
quá mình chịu đéo nổi nhiệt.
Sáng nay con bé còn nheo nhéo là nhớ 3h chiều chờ nó ở
gốc Bàng cạnh quán Cái Sịp Thủng (thằng chủ quán nhiễm chuyện Harry Potter)
xong chạy theo mấy con bạn hẹn lên Lã Vọng ăn Kem Tràng Tiền. Bây h đã là 3h20,
sự nhẫn nại của thằng nhóc có lẽ đã lên đến đỉnh điểm, nếu ko phải vì cô giáo
Văn yêu tinh của nó dọa kiểm tra vở mà ko đủ thì sẽ bắt nó cởi truồng chạy
quanh trường thì còn lâu nó mới hy sinh1 buổi chiều đi cày Võ Lâm để đứng đây
chờ cái con ranh con ăn quà như mỏ khoét lại hay chảy dãi khi ngủ gục xuống mặt
bàn. Một thằng nam nhi trai tráng đầu đội NY chân đạp Nóc Phệt như nó giờ lại để
1 con ôn vòng 1 gần như ko có nắm số mệnh trong tay, các chiến hữu huynh đệ
trên chiếu dưới gầm mà biết thì tha hồ nhục.
Đúng lúc đó thì 1 giọng nói quen thuộc êm ái nhẹ nhàng
như chó sủa phát ra làm nó giật mình, khỏi nói cũng biết là tiếng gọi ý ới của
con bé từ xa. Thằng nhóc quay mặt về phía tiếng gọi đang định quát tháo ầm ý
cho hả cái cơn giận phải chờ đợi mòn mỏi phí hoài mất 1/10000000000 cái tuổi
thanh xuân của nó thì... tý choáng.
Con bé mặc 1 bộ đồ ko thể "mùa hè + hoang dã"
hơn được nữa, cái áo 2 dây mỏng như lụa mịn màng như da cá sấu, cái quần jean
dài quá bẹn khoảng 200 pixel, trông con bé ko còn giống 1 nữ sinh ngô nghê hàng
ngày, thằng nhóc thầm nghĩ: " Ngon phết !"
- Chờ tớ lâu chưa ? Con bé hỏi.
Thằng nhóc thay đổi thái độ ngay: - Vẫn còn biết hỏi
người ta câu đấy nữa à ? Quỷ sứ, ghét chưa kìa, có biết bắt người ta chờ lâu thế
nèo hông ? Có biết nãy giờ bao nhiêu đứa con gái đi qua trêo ghẹo người ta hông
? - Vừa nói nó vừa đung đẩy nhìn mà muốn ói.
Con bé nhìn thằng nhóc mà ko tin vào tai mình, nó nghĩ
thằng này chờ lâu quá bị say nắng bi h ấm đầu rồi, khéo nó mà lên cơn nó cắn
mình 1 phát thì bỏ mẹ, con bé lùi dần lại tỏ vẻ đề phòng: - Ấy ơi... Có vấn đề
gì về trung khu điều khiển cảm xúc và hoạt động cơ thể gọi tắt là bộ não ko thế
?
Thằng nhóc lúc này mới biết mình vừa làm 1 hành động vô
cùng ngu xuẩn: - Đùa đấy ! Hàng đâu ?
- Đầu tiên là rất xin lỗi ấy vì đã bắt ấy phải đứng chờ
gần 20 phút đằng đẵng dưới cái nắng oi ả của mùa hè, dưới con đường thơ mộng mà
mỗi buổi chiều khu nhà tớ lại ném rác từ trên các tòa nhà cao tầng xuống... -
Con bé bắt đầu nói như rap.
- Thôi thôi con xin mẹ ko cần rap nữa đâu, mẹ đưa ngay
cái quyển Văn của mẹ đây để con còn về đốt à nhầm về chép cho nhanh, thứ 2 tuần
sau phải trình lên cho bà GV rồi, ko có là con bị phạt tụt quần cho bọn con gái
búng chym đấy ! - Thằng nhóc cắt lời con bé.
Con bé nổi giận chửi: - Ôi cái dm ấy chứ, tớ đang nói
sao dám ngắt lời tớ, để tớ nói hết đã nào, hãm l*n đéo chịu được !
Thằng nhóc sợ quá ko dám ho he nữa, con bé đắc chí tiếp
tục rap : - Và tiếp theo lại phải xin lỗi ấy vì tớ hiện ko có thứ ấy cần !
Cảm giác như sấm chớp bên tai, thằng nhóc chao đảo, đầu
óc quay cuồng lên, dường như 1 cơn gió lạnh buốt đang len lỏi và màng nhĩ của
nó, bầu trời xung quanh như tối sầm, 1 đàn dơi quỷ đang quấn lấy nó chỉ chờ xé
xác nó ra làm trăm mảnh, ruột gan nó bay tung tóe cùng máu tươi, còn ghê rợn
hơn cả SAW 3... nhưng rồi nó kịp trấn tĩnh lại và nhận ra chỉ có 1 con quỷ cái
đang ở trước mặt nó và nó ước gì có 1 cái cưa máy ở đây.
- Ấy... ấy nói thế là làm sao ? Ko có tức... tức là thế
nào ?
- Đến hôm qua lúc đang phơi quần áo lót tớ mới nhớ ra
đã đem cho con bé hàng xóm mượn rồi, nhà nó ở bên cạnh nhà tớ, chỉ cần leo ban
công sang là đến nơi, 3 hôm trước nó trèo sang phòng tớ dọa nếu ko cho nó mượn
vở Văn nó sẽ ko cho tớ mượn cái quần lót mầu tím phớt hồng model của nó nữa, tớ
đành cho nó mượn !
- Thế thì sang đòi đi !
- Tớ cũng muốn lắm nhưng ko thể, lúc nãy qua nhà nó thì
bố mẹ nó bảo nó đi đâu đã 2 ngày rồi, cầm theo quyển vở Văn của tớ, nó bảo nó
đi mua Kotex, xong từ đó ko về nữa, bố mẹ nó đoán nó sang Ai Cập rồi !
- Thế bố mẹ nó báo cảnh sát chưa ?
- Mấy ông bà ý bảo nó ko về nữa thì càng tốt !
- Thế bây h tớ phải làm sao chọn đây ? Khi ko có vở để
về chép, vui buồn làm sao khi lòng mang bao nỗi lầm ! - Thằng nhóc tỏ rõ vẻ tuyệt
vọng.
- Tớ thật lòng mong giúp ấy ! Nhưng tớ vẫn còn bên đời
tớ, 1 người mà tớ đây nặng mang bao nghĩa thề !
- ( song ca ) Sao tình duyên ta dở dang, sao mình lại đến
với nhau, để h này tình mình đành rẽ đôi, khổ đau đời nhau !
Con bé quát : - Thôi chấm dứt đi ! Cả phố người ta đang
nhìn bọn mình kìa ! Cẩn thận chốc nữa 115 đến đưa cả 2 đứa vào châu Quỳ bi h, đừng
vội đầu hàng, tớ vẫn còn 1 manh mối !
Thằng nhóc như sắp chết đuối vớ được con vịt : - Thiệt
hả? Đâu manh mối đâu ?
Hiện h tớ ko mang theo, mai CN tớ sẽ qua nhà ấy mang nó
theo, còn bây h tớ phải về thôi, sắp đến h chiếu phim rồi bibo !
Thằng nhóc còn chưa kịp phản ứng thì con bé đã chạy vụt
mất tích vào con ngõ sâu thăm thẳm tưởng như ko có chân tường, tức mình, ức chế
nó chửi : - Tao mong sao 1 lũ ròi bọ nhơ nhớp tanh tưởi ập xuống đầu mày !
Vừa nói hết câu thì tự nhiên cả 1 đống vật thể lạ lao
thẳng xuống đầu thằng nhóc, kinh hoàng ko kịp tránh, phút chốc nó nằm ngập
trong đống bẩn thỉu bốc mùi. Đừng ai nghĩ là trời phạt nó, bạn hãy giở lại phần
trên và đọc kỹ cái đoạn con bé bắt đầu xin lỗi thằng nhóc nhé.
***
Sáng sớm, từng tia nắng đầu tiên của một ngày mới nhẹ
nhàng chiếu qua từng tia lá, e thẹn như 1 thiếu nữ. Cơn gió nhẹ hiếm hoi của
mùa hè khẽ thổi qua các chậu cây bonsai tạo thành những giai điệu ngọt ngào của
mùa hạ. Khung cảnh sẽ thật tuyệt vời nếu ko có mấy bãi cứt chó rải ngay trước lối
đi. Thằng nhóc vừa hót mấy bãi cứt vứt sang bên cổng nhà hàng xóm vừa lầm bầm:
"Mấy con chó ghẻ sáng sớm ngày ra bố mày đã phải đi hầu chúng mày, có ngày
bố mày bắt dc đem lên Nhật Tân hết."
Đúng lúc đấy 1 giọng nói chua loét phát ra làm nó giật
mình tý thì ngã đập mặt vào đống cứt chó chưa kịp hót hết: - Good morning ấy,
dậy sớm thế ?!!
Quả nhiên nó đoán chả sai, con bé đáng ghét đã xuất hiện
từ lúc nào, chỉ có điều hôm nay nó mặc bộ Kimono, bôi phấn trắng mặt, đi giầy
Das, quả là ko thể chịu nổi nhiệt với cái sự điên rồ của con này, chắc nó còn
điên hơn cả thằng Trung cột điện nữa.
Thằng bé hỏi:- Ấy cũng dậy sớm thế? Sao đi đâu mà ăn diện
thế này, tính làm cave à ?
Con bé nhăn nhở: - Cave cái mả cụ ấy ý ! Phải là Geisha
chứ !
- Uh thì Geisha ! Thế Geisha đã ăn gì chưa ?
- Cảm ơn ấy hỏi thăm ! Tớ vừa lót dạ bằng 2 bát phở tái
nạm gầu đập thêm 6 quả trứng rồi !
- Thế thì tốt, tớ lại tưởng ấy chưa ăn...(thì bố mày
nhét luôn cả bãi cứt chó vào mồm mày)
Nói xong cả 2 đứa cùng ngẩng mặt lên giời mà cười tầm
5p, mãi cho đến đi cả xô nước đái từ đâu dội xuống chúng nó mới chịu im, ông
hàng xóm nhà bên thò mặt từ cửa sổ tầng 3 xuống chửi :"dm chúng mày mới
sáng sớm đã làm trò điên rồ, nước đái của cả nhà bố mày đấy, uống đi cho mát !
(nói xong đóng sạp cái cửa sổ vào, bung luôn cả bản lề, 2 cái cánh cửa rơi xuống
vỡ tan.)
2 đứa ngập ngụa trong nước đái, nhìn nhau ko hiểu gì
luôn, dc 1 lúc có vẻ như thằng nhóc đã hoàn hồn, trấn an con bé: - Ấy đừng để
ý, hàng xóm quanh đây toàn lũ vô giáo dục nó thế đấy, dcm bọn mình là người có
học việc l*n j phải chấp bọn vô học !
Vì ko muốn ăn thêm xô nước đái nước cứt nào nữa nên 2 đứa
vào nhà nói chuyện, lần đầu tiên đến nhà bạn dzai nên con bé ko khỏi bỡ ngỡ, cảm
giác như lần đầu tiên về nhà chồng vậy. Nhẹ nhàng gạt mấy giọt nước đái trên gò
má, con bé kín đáo đưa mắt quanh phòng khách, quả là 1 gia đình gọn gàng và nề
nếp. Trên bàn là 1 lô lốc vỏ quýt, khăn giấy, hộp thuốc lá, bàn ghế thì xiêu vẹo,
trên tường đầy dấu chân dấu tay dấu mông. Trần nhà thì 1 đàn nhện con nào con nấy
to bằng cái gạt tàn đang mở tiệc, mạng nhện quấn quanh trần. Dưới sàn nhà rác
rưởi ngập ngụa ko có chỗ để đi, nhìn như 1 ngôi nhà ma vậy.
Con bé khen: - Ôi công nhận nhà ấy sạch quá, lại gọn
gàng ngăn nắp nữa, hiếm thằng con trai nào được như thế !
- Thật hả ? Thế mà mẹ tớ vẫn hay mắng tớ ăn ở bừa bộn đấy
!
Thằng nhóc mở tủ lạnh ra để tìm đồ uống mời con bé, dù
ngồi trên 1 cái thùng cac tông ( bàn ghế bẩn quá ko dám ngồi) cách đó tận 6m
nhưng con bé vẫn ngửi rõ mùi hôi thối phát ra từ cái tủ lạnh, kiểu như có xác
chết ở trong vậy. Thằng nhóc lôi ra 1 con chuột chết trc khi nhìn thấy lon coca
cuối cùng còn xót lại tít trong cùng tủ lạnh, nó vui vẻ đưa cho con bé với nụ
cười tươi như mùa xuân tỏa nắng. Con bé vừa mở lon ra đã muốn ói, đành nói: - Tớ
dạo này bị tiểu đường ko uống dc đồ ngọt, nhường ấy đấy. Chả cần nghĩ thằng
nhóc giật phắt lấy lon nc và tu 1 hơi hết nhẵn.
- Thôi bây h vào vấn đề chính, chứ viết dông dài quá thằng
tác giả chuyện này nó ko đủ hứng viết với lại đéo ai đọc nữa đâu, hôm nọ tớ bảo
ấy là có manh mối tìm ra con bạn tớ, đúng ko nhỉ ?
- Uh đúng rồi ! Thế hôm nay ấy có mang đến đây ko ?
-Tất nhiên là có, đang ở ngay trc mặt ấy đây ! Nó ve vẩy
bộ Kimono đang mặc trên người, thằng nhóc nhìn theo mà sững sờ, ngay sau đó nhạc
căng thẳng nổi lên (thực ra là do con bé lén bật cái đài ở sau lưng nó), 2 đứa
phá lên cười thật quái đản, lần này ko quên che ô để đề phòng 1 xô nước gì gì
đó nữa đổ lên đầu.
Câu chuyện đến đây là kết thúc, chắc tôi sẽ không bao
giờ viết nốt phần kết nữa. Hồi đó viết đúng kiểu nghĩ đến đâu gõ đến đấy thì biết
thế quái nào được kết thúc cơ chứ.
Hoàng Nhật
Hà Nội - Khoảng giữa 2006 - 2007
bậy bạ quá à nha :))
Trả lờiXóa=)) k do duoc haha
Trả lờiXóaThiệt tình giống chém gió quá , nước đái với chả nước shit =]] =]]
Trả lờiXóaWTF HOÀNG NHẬT :))
Trả lờiXóasâu của em, hun :-*
Xóa=)))))hồi e còn đi học, mấy bạn học sinh mà như a là e sẽ xếp vào dạng nói bậy + mất dạy, và nếu chơi cùng sẽ hỏng tương lai, học dốt đi và ảnh hưởng đến sự phát triển lành mạnh của bản thân đấy =)))
Trả lờiXóathảo nào bọn bạn a h chết hết cả =)
XóaĐọc xong cứ như ị ra 1 bãi, truyện hay và bậy nên phải comment bậy. Lol
Trả lờiXóaÔi cái đệt!
Trả lờiXóaKhông đọc mấy chuyện kia của Hoàng Nhật chắc tui vác bao gạch tui ném quá!
May mà HN nhà ta đã biết "quy y cửa phật!Chẹp!
Chứ ko với trình độ bây giờ mà viết kiểu vậy chắc đi tù đó bạn. Haha!