Độc giả có thể nghe bản Audio trên Youtube, Spotify hoặc Apple Podcast.
Tất cả
các bà mẹ ở đường Lát Ván, từ những bà bán rau cho đến doanh nhân, từ người
chưa tốt nghiệp tiểu học đến thạc sĩ - tiến sĩ, từ kẻ chanh chua đanh đá đến hiền
lành nhỏ nhẹ, đều nói sẽ gật đầu ngay nếu con trai của họ muốn cưới Bo làm vợ.
Mỗi người
có một lý do riêng. Bà Ngưu bán thịt bò thì thích mê mệt vòng ba mắn đẻ của Bo.
Bà Ngọ môi giới bất động sản lại kết cái miệng chúm chím đáng yêu đã mở ra là
bao nhiêu lời vàng ý ngọc êm tai ngọt cổ tuôn trào. Lại có người chấm cái trán
cao cao vừa bướng vừa thông minh xuất chúng của nàng như vợ ông Ngô Bảo Châu. Nhưng
tựu chung, tất cả đều đồng ý rằng giữa thế kỷ hăm mốt toàn trai lười, gái đoảng
mà lại có người phụ nữ như Bo thì đúng là bói xuyên nghìn năm, đào mãi tỷ kiếp
mới thấy.
Bo không
hề biết và cũng chẳng quan tâm đến những gì người xung quanh nghĩ về mình. Nàng
còn bận rộn với hàng đống hoạt động mỗi ngày. Nàng tỉnh dậy lúc sáu giờ sáng mà
không cần một chiếc đồng hồ báo thức nào hết. Việc đầu tiên phải làm là khiến tất
cả lũ vi khuẩn đã vất vả cả đêm để trèo được vào miệng nàng chết vì ngộ độc kem
đánh răng và nước súc miệng. Tiếp theo đó, một tiếng chạy bộ trên máy tập là đủ
cho một cơ thể khỏe mạnh và bộ óc thông suốt cả ngày. Sau cùng, nàng tắm thật sạch
dưới vòi nước lạnh bất kể đông hay hè, xát xà phòng thật kỹ nách và chỗ kín. Nàng
luôn chọn những bộ cánh đơn giản, năng động để thoải mái khi di chuyển cũng như
không phải mất nhiều thời gian mặc. Đúng tám giờ sáng, nàng bước chân ra khỏi
nhà, trên tay là một hộp sữa, một cái bánh mì ruốc và điện thoại Black Berry với
list công việc cần làm trong ngày.
“Em nên
sắm một chiếc iPhone, sẽ tiện lợi hơn rất nhiều.” Bi, bạn trai của nàng đôi lúc
vẫn đề nghị như vậy, sau khi tỏ ra ái ngại với chiếc Black Berry đã toét hết
phím bấm và màn hình xước ngang dọc hơn cả đường giao thông Hà Nội.
“Điện
thoại thông minh sẽ biến con người thành lũ đần độn.” Nàng trả lời dứt khoát kèm
cái nhăn trán mang thông điệp “làm ơn dừng chủ đề này tại đây”.
Họ vừa kỷ
niệm mười sáu tháng yêu nhau bằng cách đi xem bộ phim Đại chiến Quái vật không
gian và Robot khủng long.
Bi là
phóng viên nam duy nhất của Đàn Bà Ngày Nay, tờ báo mạng lá cải bậc nhất Việt
Nam. Bản thân anh không hề thích làm việc tại tòa soạn mà theo anh miêu tả là
“không khác gì một cái nhà thổ”. Tuy vậy, anh không có sự lựa chọn khác. Thời
buổi này đa số báo chí hoặc là chăm chăm vào các tin tức lộ hàng, khoe da thịt
của người nổi tiếng, hoặc bịa đặt ra những bài bình luận khích bác, chia rẽ các
thành phần trong xã hội dưới danh nghĩa tâm thư của độc giả gửi cho quý báo. Trong
khi đó, báo chí chính thống vốn đã ít lại còn không tuyển những kẻ không-quen-biết
như Bi. Anh là một con người điển hình của thế
hệ vứt đi, lúc nào cũng bất mãn với xã hội và thời tiết, cũng chẳng có định
hướng rõ ràng cho tương lai.
Tất cả
cư dân đường Lát Ván đều không thể hiểu vì sao hai con người này lại đến được với
nhau, thậm chí gắn bó lâu vậy. Họ chẳng có điểm gì chung, như hai giống loài
khác biệt cách xa nhau cả tỷ năm ánh sáng, không chung đụng dù chỉ một phân tử
nano. Sự liên quan duy nhất của họ chắc chỉ có The Pink Piggy.
Ấy là
quán café mang phong cách Vintage nho nhỏ của họ, nằm ẩn dật trong một tòa nhà
cổ kính tọa lạc trên đường Lát Ván. Lối vào hơi rối rắm nên Bi đã thiết kế một
tấm biển hiệu hoành tráng với đèn hiệu nhấp nháy đêm ngày, làm chói mắt những
người qua đường và ngứa mắt công an Phường. Nghe đâu chàng và nàng đã vay mượn
của bố mẹ ngót nghét bốn trăm triệu đồng để đầu tư vụ kinh doanh mạo hiểm này.
Quán có
hai nhân viên đều được việc và ít nói: Cái Chóe đầu bếp có giọng nói rất chói
tai và thằng Chôm bưng bê có cánh tay phải rất lực lưỡng trong khi tay trái mềm
oặt như một khúc củi ngấm nước.
Bi và Bo
thay phiên nhau điều hành quán để mỗi người vẫn có thể theo đuổi một công việc
khác nữa. Nàng dẫn chương trình câu chuyện đêm khuya trên kênh VOV, còn chàng viết
báo lá cải để phấn đấu chờ ngày được chuyển sang một cơ quan báo chí chính thống.
Một buổi
chiều, Bo trở về quán sau khi đi siêu thị mua tương ớt thì thấy Bi đang trầm
ngâm bên cửa sổ. Anh ngồi co cụm trên ghế như một quả bóng, mắt nheo lại vì nắng
chiếu thẳng vào mặt. Lẽ thường giờ này Bi đang ở tòa soạn, cặm cụi viết một bài
báo vô bổ về mông, về đùi của một cô ca sĩ nào đó hoặc sáng tác lời tâm sự của
một người chồng bị vợ bạo hành tình dục.
“Honey. Anh có tâm sự gì vậy?” Vốn là một người
nhạy cảm nên Bo lập tức “bắt sóng” tâm trạng của Bi. Nàng đặt mấy can tương ớt
to ngoại cỡ xuống sàn nhà, rồi ngồi đối diện với anh.
“Mọt đười
ươi!”
Bi bất
ngờ trả lời với âm vực hơi cao làm Bo thoáng giật mình. Trán anh nhăn nhúm như
vừa ăn phải một quả khế chua loét, gân đỏ mọc kín phần lòng trắng trong mắt.
Trên đầu anh một luồng khói đen đặc lơ lửng tích tụ toàn bộ sự giận dữ bấy lâu.
Bo vốn
không lạ lẫm gì với những giây phút bất mãn sự đời của Bi, nhưng thái độ của
anh lần này có gì đó thực sự nghiêm trọng, như một đám cháy nhỏ bỗng bùng lên dữ
dội, hứa hẹn một vụ hỏa hoạn ngoài tầm kiểm soát nếu không nhanh chóng dập tắt.
Thêm nữa, nàng chẳng hiểu Mọt đười ươi
là cái giống gì.
Không bắt
nàng phải suy nghĩ thêm nữa, Bi giải thích ngay ngọn nguồn bằng một giọng nói đều
đều vô vị hệt như ông thầy dạy môn Đạo đức báo chí của anh.
Mọt đười
ươi là một loài động vật được lai giống giữa đười ươi với mọt. Chúng có sức mạnh
của loài linh trưởng và khả năng tận diệt của mối mọt. Chúng không có tên trong
bất cứ một cuốn từ điển động vật nào. Chúng không sống thành đàn hay riêng lẻ,
mà tụ tập trong các nhóm lợi ích.
Chúng đoàn kết khi săn mồi, nhưng sẵn sàng phản bội hoặc bỏ mặc đồng loại khi gặp
nguy hiểm. Chúng không cư trú trong rừng rậm mà âm thầm kiếm ăn ngay tại các
thành phố lớn. Chẳng ai rõ số lượng của loài này là bao nhiêu, nhưng đang có
chiều hướng tăng theo cấp số nhân. Chúng là loài ăn tạp nên bất cứ một thứ gì
trông có vẻ xơi được là chúng sẽ lao vào cắn xé, từ những cái to khủng khiếp
như cầu đường, building, đất nông nghiệp, khoáng sản cho đến giấy tờ, sổ sách,
bằng lái xe, giấy phép kinh doanh… Tuy là loài gây hậu quả nghiêm trọng và sống
ngay cạnh con người, nhưng hầu như chúng ta không phát hiện ra chúng, hoặc vì sợ
bị ăn thịt mà không dám phát giác.
“Hôm nay
anh đã phát hiện ra một ổ Mọt đười ươi khi lên Phường xin xỏ vụ bãi trông giữ
xe của quán mình.” Bi rùng mình nói, có lẽ những ký ức tồi tệ vẫn bám theo anh
tới tận bây giờ.
Số là
hôm qua, vài dân phòng đi tuần đã suýt tịch thu mấy chiếc xe máy của khách uống
café, với lý do lấn chiếm vỉa hè đường Lát Ván. Mặc dù Bi có nộp tiền tô thuế đều
đặn hàng tháng, nhưng thi thoảng công lý vẫn đột xuất được thực thi, đồng nghĩa
rằng sẽ có người phải lên Phường với một chiếc phong bì nhỏ nhưng nặng. Kể từ
khi bắt tay xây dựng nên The Pink Piggy,
họ đã thống nhất với nhau là Bo sẽ phụ trách những công việc cần sự khéo léo,
còn Bi giải quyết những chuyện cần sự khéo léo hơn nữa.
Không
như Bi hay quan tâm đến những vấn đề to tát và thích bon chen, Bo sống một cuộc
sống đơn giản hơn rất nhiều. Nàng quan niệm rằng một siêu anh hùng không nhất
thiết phải bay lượn trên bầu trời và đấm vỡ hàm bọn tội phạm. Nàng gom quần áo
cũ cho trẻ em vùng cao, quyên tiền chữa bệnh cho các hoàn cảnh khó khăn và nấu
những suất cơm trưa năm nghìn đồng với đầy đủ thịt, rau đưa tận tay người nghèo.
Với nàng đó chính là hành động có ích cho một thế giới tốt đẹp. Nàng sợ bị chìm
nghỉm trong sự méo mó của xã hội lệch lạc này nếu dám đối đầu với nó. Đối đầu với
cái ác không phải sở thích của nàng, ngồi sau quầy thu ngân ngắm người khác uống
café và kể những câu chuyện lãng mạn ban đêm trên đài phát thanh mới là hạnh
phúc của nàng.
Bo gật đầu
một cách máy móc trước câu chuyện của Bi, nhưng mắt lại lén nhìn những can
tương ớt nằm dưới sàn nhà. Năm can nhựa loại ba lít to tổ chảng mà nàng đã phải
mệt bở hơi tai mới vác được lên tầng hai. Chúng đặc sánh, đỏ tươi, cứ như thể người
ta đã hứng chúng từ dòng nham thạch nóng chảy của núi Doom ở Mordor vậy. Nàng
thà uống hết số tương ớt này còn hơn phải nghe Bi kể lể về phát hiện mới mang
tính đột phá của ngành Động vật học.
Nhưng cuối
cùng Bo vẫn kiên nhẫn đợi Bi hoàn thành bản báo cáo về Mọt đười ươi của mình.
Nàng chậm rãi hỏi:
“Thế bây
giờ anh định làm gì? Đi loanh quanh thành phố với một chai thuốc xịt côn trùng
và một nải chuối ư?”
Lời nói
đùa của nàng rõ ràng không có tác dụng, mặt Bi càng lúc càng đỏ ửng do hứng nắng
quá lâu.
“Vô ích.
Chúng sinh sản còn nhanh hơn kiến và sống dai hơn cả gián. Nhưng anh đã tìm ra
cách tiêu diệt chúng rồi…”
Bi chờ
Bo hỏi đó là cách gì, nhưng nàng chỉ nhún vai, thế là anh tiếp tục:
“Chính
là ánh sáng. Giống như ma cà rồng, chúng sẽ chết dần chết mòn dưới ánh sáng ban
ngày. Anh phải đưa chúng ra ánh sáng, với ngòi bút và lương tâm của một nhà báo
đích thực.”
“Em tưởng
Đàn Bà Ngày Nay chỉ đăng tin lá cải chứ không bàn chuyện thế giới động vật?” Bo
thắc mắc.
“Anh đái
vào cái nhà thổ đó.” Bi bức xúc văng tục. “Anh sẽ tự thực hiện phóng sự của
riêng mình và gửi cho các tờ báo chính thống.”
Bo hít một
hơi thật sâu, sắp xếp cho ngay ngắn những câu từ mà nàng sắp nói với Bi. Thuyết
phục người khác là một nghệ thuật, và Bo đích thực là một nghệ sĩ đương đại. Công
thức của nàng luôn luôn là bắt đầu với những lời ngọt ngào đến mức ruồi cũng phải
chết vì đái đường. Sau đó, những câu hát ru êm đềm rót vào tai sẽ làm đối
phương chìm vào giấc mộng tuổi thơ. Hiển nhiên khi người ta đã không còn tỉnh
táo thì sự đanh thép và lập luận đầy hợp lý tiếp theo sẽ khiến họ đầu hàng vô
điều kiện.
“Honey,
với tư cách bạn gái và bạn làm ăn của anh, em phải nói với anh vài điều.” Nàng chớp
chớp đôi mắt đen láy long lanh trước khi nhả mật ngọt nơi đầu lưỡi.
“Anh là
chàng trai hoàn hảo nhất mà em từng gặp. Chẳng những dễ thương mà anh còn đẹp
trai nhất vùng. Trí thông minh của anh khiến Albert Einstein khóc rưng rức, tầm
nhìn của anh luôn đi trước Steve Jobs ba trăm năm và anh hài hước đến mức chỉ cần
nói câu “Trời hôm nay đẹp nhỉ” cũng làm Châu Tinh Trì cười đến đứt ruột mà chết…”
“Chiêu
ru ngủ này không có tác dụng với anh đâu.” Bi cắt lời nàng, thái độ càng lúc càng
khó chịu. “Tại sao em không ủng hộ anh nhỉ? Em không thấy đã đến lúc anh nên
thôi cái công việc thất đức hiện giờ để hướng tới những gì có giá trị hơn sao?”
“Em chưa
từng cho rằng công việc hiện giờ của anh là thất đức, Bo phủ nhận, anh lao động
chân chính bằng chất xám của mình, việc gì mà phải xấu hổ? Em cũng không ngăn cản
anh mà chỉ muốn anh cân nhắc xem có đáng để làm thế không. Anh sẽ không có nhiều
thời gian để chăm lo công việc cùng em như trước đã đành, em không muốn anh rước
rắc rối vào người.”
“Em
không tin anh có thể làm được việc lớn chứ gì? Được rồi, để anh chứng minh cho
em xem.” Bi đứng phắt dậy, mở nắp một can tương ớt và trước sự ngỡ ngàng của
Bo, anh dốc ngược nó lên để từng dòng nham thạch đặc sệt từ núi lửa Doom chảy
vào cuống họng của mình. Bo biết lần này Bi không nói chơi.
***
Vì còn bận
rộn cho loạt phóng sự nên Bi không còn thời gian quán xuyến quán café. Bo đành
phải từ bỏ tất cả công việc và hoạt động giải trí bên ngoài để túc trực ở quán.
Mùa đông đang đến, số lượng khách hàng thích được ngồi trong không gian ấm cúng
nghe nhạc Bob Marley tăng vọt, càng khiến nàng và các nhân viên thêm vất vả.
Chưa đầy
hai tuần sau buổi hôm đó, Bi cho Bo xem bài phóng sự đầu tiên anh viết được
đăng trên Thủ Lệ thời báo số ra ngày
Chúa Nhật với vẻ rất tâm đắc. Tiêu đề của nó là Biên niên ký về Mọt đười ươi – Phần 1: Xuất xứ và nhận diện.
Mọt đười ươi đã xuất hiện cùng thời điểm với
loài người, vốn mang đặc tính tương thích cao với môi trường xung quanh nên ở mỗi
vùng địa lý khác nhau chúng lại có văn hóa, màu sắc cũng như khẩu vị riêng. Tại
Việt Nam, mọt đười ươi được ghi nhận từ thời kỳ lúa nước. Chúng bắt đầu phát
triển mạnh nhất ở thời đại tem phiếu và xe đạp Thống Nhất. Đến nay, loài này đã
để lại hậu quả khắp mọi nơi, từ những con đường cao tốc vừa xây xong đã nứt cho
đến những con đập trị giá nghìn tỷ không chịu nổi cú húc của một chiếc xe ben
do một thằng tài xế say xỉn lái.
Để phát hiện mọt đười ươi không thể dùng mắt
thường mà phải dùng mũi. Với đặc tính ăn tạp và thích trốn trong bóng đêm nên
loài này thường tiết ra một mùi rất đặc trưng. Giống như mùi mồ hôi người hòa lẫn
với cao su cháy. Khi ở gần con người, chúng khiến ta cảm thấy bất an, sợ hãi và
mất mát. Hãy thường xuyên để ý những đối tượng vật chất xung quanh mình, nếu bạn
luôn có cảm giác trống vắng, mỏng manh hay thiếu thốn, rất có thể đó là hậu quả
do mọt đười ươi gây ra…
“Hay quá
honey ơi!”, Bo vỗ tay như một đứa trẻ thích thú xem khỉ diễn trò trong vườn
thú. Thật khó để đánh giá lời khen này là thật lòng hay giả dối. Nhưng Bi chẳng
quan tâm, lần đầu tiên trong đời anh chống lại cái ác, giống như trong các câu
chuyện về siêu anh hùng, công lý ở bên ta
nên dù ta làm gì cũng đứng đắn.
Suốt cả
tuần sau đấy chẳng thấy Bi đến quán, anh nói mình phải đi phỏng vấn các nhân chứng
sống ở tận đẩu tận đâu. Bo cứ ngỡ chắc phải cả tháng nữa Bi mới vác mặt về. Chẳng
ngờ đúng sáng Chúa Nhật tiếp theo đã thấy anh đến quán trước cả nàng, ngồi rung
đùi uống café và chăm chú đọc tờ Thủ Lệ
thời báo vẫn còn thơm mùi mực in và giấy mới.
Phần 2: Loài ăn tạp trong ký ức nạn nhân.
Sau nhiều ngày đánh hơi, nhóm phóng viên đã tiếp
cận được với Người Dứa, một nạn nhân của mọt đười ươi. Hiện ông đang sống ngoài
hoang đảo và thề sẽ không bao giờ trở lại đất liền, do bị ám ảnh bởi những mất
mát đau thương cũ.
Bề ngoài khắc khổ và già nua như một cụ ông
trăm tuổi, Người Dứa hồi tưởng lại chuyện cũ, thi thoảng giọng ông nghẹn đi vì
xúc động, đôi khi còn nổi da gà rùng mình sợ hãi. Ông cho biết trước đây mình sở
hữu cả một vườn dứa rất lớn. Tôi yêu dứa hơn cả con đẻ của mình, ông tâm sự,
tôi tắm cho chúng bằng nước khoáng Lavie, đút phân bón xịn cho chúng ăn, áp từng
quả lên má để nựng nịu trước khi mắc màn cho chúng đi ngủ, chỉ thiếu điều dạy
chúng môn toán là tôi chưa làm. Anh nhà báo không hiểu được tình cảm của tôi
dành cho dứa nó vĩ đại thế nào đâu, còn thiêng liêng hơn cả tình phụ tử, lãng mạn
gấp tỷ lần tình yêu lứa đôi và sục sôi đốt cháy những mối quan hệ tinh thần
khác.
Bọn chúng đến nhanh hơn cả một tia sét, nhẹ hơn
lông nách và tàn bạo hơn bom nguyên tử. Khi tôi còn chưa kịp nhận ra điều gì
thì chúng đã hủy hoại quá nửa khu vườn. Chẳng có dấu hiệu nào hết, mọi thứ cứ dần
biến mất, thưa thớt và mai một. Ngày qua ngày, tôi bất lực chứng kiến mọi thứ
xung quanh mình bốc hơi vào hư vô, như thể chưa từng tồn tại bao giờ. Cảm giác
đó giống như anh bán hàng ở vỉa hè vậy. Đồ đạc của anh rải tứ tung dưới lòng đường
trong khi người qua lại thì quá đông. Chỉ cần anh lơ là quay mặt đi trong chốc
lát là đã có kẻ nhanh tay thó một món hàng của anh rồi. Tôi đã rình bắt, đã đặt
bẫy nhưng chưa từng bắt được một con mọt đười ươi nào, thậm chí đến hình dạng
thực sự của chúng cũng chưa thấy. Nhưng nỗi đau mất mát về vật chất không đáng
sợ bằng cảm giác bất an, bất lực, bất toại và rất nhiều loại bất khác mà tôi phải
gánh chịu. Hàng đêm, trong giấc ngủ khó nhọc của mình, tôi thấy chúng ghé sát
vào tai tôi thì thầm rằng hãy biết điều mà để chúng kiếm ăn, chúng sẽ chừa lại
cho cái mạng, còn mà phản kháng chúng sẽ ăn thịt tôi và những người thân của
tôi…
“Thực sự
là em không đồng cảm lắm với Người Dứa
của anh.” Bo thừa nhận.
“Bọn
biên tập viên đã cắt xén bớt đi, lũ hèn nhát sợ bị mọt đười ươi trả thù.” Bi nhấp
một ngụm café rồi nhăn mặt, chẳng biết do café đắng quá hay do thất vọng.
“Mọt đười
ươi đáng sợ đến thế sao?” Bo thắc mắc.
“Chúng cực
kỳ đáng sợ, nhưng lại có khả năng làm cho loài người nghĩ rằng chúng không đáng
sợ, điều đáng sợ nhất chính là ở chỗ đó.” Bi nhấn mạnh.
“Vậy là
chúng đáng sợ vì tạo ra cảm giác không đáng sợ hay chúng đáng sợ vì cơ bản chúng
đã đáng sợ rồi?” Bo nhún vai.
“Em lại mỉa
mai anh rồi, Bi tỏ vẻ không hài lòng, em nên gặp trực tiếp ông già khốn khổ đó
để biết chúng đã hủy hoại cuộc đời ông ấy như thế nào. Ổng cảnh báo anh đến
hàng tỷ lần trong suốt cuộc nói chuyện rằng đừng đụng vào chúng nếu còn muốn sống
yên ổn trên cõi đời này, rằng một khi đã tuyên chiến với chúng, anh sẽ không
bao giờ được ngủ ngon giấc nữa, và chúng sẽ hủy hoại những người thân của anh
cho đến khi anh chẳng còn ai. Dĩ nhiên chi tiết này không được đưa vào bài báo.”
“Nếu vậy
có thể em sẽ gặp nguy hiểm, anh nên cân nhắc điều đó.” Bo nói.
“Họ sợ mọt
đười ươi vì chúng lẩn trốn trong bóng tối, nơi họ không thể định hình được
chúng. Tại sao ta luôn hình dung chúng với những quyền năng to tát, thay vì
nghĩ rằng chúng sợ ta nên mới phải trốn tránh trong đó?” Bi phản biện.
“Honey,
em không sợ những thứ nhảm nhí chưa-chắc-đã-có-thật
đấy. Em chỉ lo cho anh mà thôi, đừng sa đà vào chuyện không phải của mình.” Bo
nói bằng ngữ điệu ôn hòa hết sức có thể.
“Bây giờ
em lại nghĩ rằng anh bị hoang tưởng nữa sao?” Bi tức tối đập bàn, cốc café của
anh rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành, khiến tất cả các thực khách phải quay lại
nhìn. Sau vài giây bối rối, anh lặng lẽ đứng dậy bỏ đi, mặc cho Bo đang ướt
nhòe hai mí mắt.
***
Như đã đề
cập ở trên, Bo có kỹ năng giao tiếp khiến cho ruồi cũng phải chết vì đái đường,
thế nhưng lần này nàng đã thực sự bất lực trong việc thuyết phục người khác,
đau đớn hơn khi đó chính là bạn trai của nàng. Bi không phải người cứng đầu, lại
rất biết phải trái, nhưng lần này anh đã thể hiện thái độ quyết tâm đến mức Bo
cảm thấy không thể tác động nổi, giống như một thiên thạch lao vun vút về phía
Trái Đất với tốc độ ánh sáng. Mặt khác, mỗi lần muốn nói ra ý kiến của mình, Bo
lại thấy những từ ngữ được sắp xếp thẳng hàng thẳng lối chờ được bật ra khỏi cuống
họng bỗng nổi loạn, chen lấn xô đẩy nhau như người dân đi mua hàng đại hạ giá vậy.
Kết cục là nàng chỉ thoát được chưa đến một phần mười những gì muốn nói.
Đôi khi
nàng chột dạ nghĩ hay chính mọt đười ươi đã tạo ra cảm giác bất lực ở mình, giống
như chúng đã làm với Người Dứa. Ngay cả sự quyết tâm đột xuất kia của Bi cũng
là do chúng thổi vào đầu óc anh. Nhưng rồi nàng vội xua ngay ý nghĩ đó đi. Thứ
nhất là làm vậy chẳng có ích gì cho chúng, lẽ ra chúng phải dập tắt Bi và tiếp
sức Bo ngăn chặn chuyện này xảy ra mới hợp lẽ. Thứ hai là nàng không tin trên đời
có tồn tại một loài như vậy, chắc chắn chúng sẽ bị con người phát giác từ lâu,
chẳng đến lượt Bi đưa chúng ra ánh sáng
như anh vẫn tự hào tuyên bố.
Từ hôm
đó trở đi, Bi lặn mất tăm mất tích, chẳng thể nào liên lạc được. Bo tự hỏi anh
đang giận nàng hay đã bị mọt đười ươi ăn thịt rồi. Càng gần cuối năm, danh sách
những việc cần làm cứ dài thêm. Đã vậy chiếc Black Berry già một ngày đẹp trời
bỗng lăn đùng ra chết do sử dụng quá nhiều.
Người
không thấy đâu, nhưng tạp chí vẫn đều đặn được gửi đến vào đầu giờ chiều ngày
Chúa Nhật khiến Bo thêm bực bội. Bản thân nàng vất vả cày ải như một con nô tì
suốt từ sáng đến đêm chưa hết việc, trong khi có kẻ đang thảnh thơi đi mây về
gió ở xó xỉnh nào đó để đuổi bắt những con vật không có thật nhằm thỏa mãn thói
hoang tưởng bệnh hoạn. Sự bực bội chỉ chuyển thành lo lắng khi Bi bất chợt gọi
điện cho nàng vào một buổi chiều đông lạnh lẽo.
“Anh đã ở
cái chỗ quái quỷ nào suốt ba tuần qua thế hả? Có biết bố mẹ anh và em lo lắng
thế nào không?!! Em chuẩn bị dẹp luôn cái quán café này đến nơi rồi đây, anh có
định vác xác về hay không còn biết?” Bo tuôn luôn một tràng không cần suy nghĩ.
Nhưng Bi
chẳng trả lời một câu hỏi nào của Bo, anh nói một cách chậm rãi, không phải kiểu
nhàn nhã, mà giống như người vừa kiệt sức sau một chuyến đi dài.
“Những tờ
báo có đăng phóng sự của anh, em có nhận đủ không?”
“Mặc xác
cái phóng sự điên rồ đó, hãy trả lời câu hỏi của em đi đã!” Sự mềm mỏng, điềm
tĩnh của Bo đã hoàn toàn biến mất, chưa khi nào nàng mất kiểm soát như lúc này.
“Nếu em
nhận đủ rồi thì tốt. Hãy giữ chúng cẩn thận. Trong đó anh đã viết thêm bằng bút
chì rất nhiều thông tin không được đăng trong quá trình kiểm duyệt. Những cái
đó sẽ có ích cho em sau này.” Bi vẫn phớt lờ thái độ giận dữ của nàng.
“Nghe
này, honey…” thanh quản của Bo run bần bật như người sốt rét, nàng không biết
nên bắt đầu như thế nào. “Nếu anh đã chán kinh doanh nhỏ lẻ, hay thậm chí là hết
yêu em rồi… thì xin hãy nói rõ ràng một câu. Anh không phải bịa ra mọt đười ươi
hay bất cứ một câu chuyện dối trá lố bịch nào khác để ngụy biện cho hành vi của
mình.”
“Đừng đi
bằng cửa chính.” Bi nói ngắn gọn.
“Cái gì
cơ?” Bo bối rối không biết mình có nghe nhầm không. Nàng có cảm giác mỗi người
đang tự nói chuyện với chính họ chứ không phải là cuộc đối thoại hai chiều.
Bi không
trả lời, một khoảng lặng thinh chen vào giữa họ. Sự im lặng đó làm Bo liên tưởng
rằng Bi đang ở một không gian rất tối tăm và bức bí, đại loại như dưới lòng đất
hay ở trong một tấm chăn đã bịt hết các đầu. Nàng căng hết màng nhĩ lên để định
vị âm thanh, giống như người áp tai vào bức tường mà lắng nghe, trong khi phía
bên kia bức tường cũng có một người ở tư thế tương tự. Nhưng nàng chẳng nghe thấy
gì hết, dù là tiếng thở của Bi hay tạp âm của không khí.
“Anh yêu
em”. Đột nhiên giọng nói của Bi phá tan sự tĩnh lặng căng thẳng, như mặt hồ phẳng
lặng hàng nghìn năm bỗng bị cả một tảng núi từ trên trời rơi xuống. Bo giật
mình, nhưng chỉ khẽ nhíu lông mày chứ không thốt ra thành lời.
Bi dập
máy.
***
Chỉ có
trời, đất và hai đứa Chóe, Chôm là hiểu được tâm trạng lẫn lộn của Bo lúc
này. Nàng không khóc vì nước mắt sẽ làm
nàng trông thật thảm hại, cũng không gào thét la hét vì trông sẽ thật ngu ngốc.
Nhưng tâm trạng của nàng thay đổi theo từng giai đoạn trong ngày và biểu hiện
qua những màu sắc khác nhau trên khuôn mặt. Khi mặt nàng tai tái màu xám và đôi
mắt chứa cả một bể u sầu là biết nàng đang buồn. Rồi bỗng dưng làn da chuyển
sang xanh nhạt và bủng beo như người chết là đang sợ hãi, lo lắng cực độ. Cuối
cùng, trạng thái đỏ ửng như nhúng nước sôi là lúc mọi người nên tránh xa cơn thịnh
nộ nghìn độ của nàng.
“Chị Bo
ơi, em muốn xin lời khuyên của chị. Bạn trai em bỏ nhà đi biền biệt cả tháng
nay, chẳng gọi điện hay nhắn nhủ gì cho em cả. Liệu anh ấy có thể đi đâu được ạ?”
Tâm sự của một thính giả qua radio như lời cầu khẩn giữa đêm khuya.
“Ở đâu ấy
hả?” Bo rít lên qua kẽ răng, tiếng thở hắt của nàng được phóng đại nhiều lần
qua micro như tiếng gió lùa sởn gai ốc. “Có lẽ giờ này bạn trai em đang nhảy
múa với mọt đười ươi ở một vườn dứa nào đó…”
“Xin lỗi,
em không hiểu… ý chị là sao ạ?”
“Ý chị
là quỷ tha ma bắt em đi. Đến cả bạn trai chị mà chị còn chẳng biết đang ở đâu,
việc đéo gì chị phải biết chuyện bạn
trai em?!! Tôi nguyền rủa các người và bọn mọt đười ươi, các người nên cút hết
xuống địa ngục cho khuất mắt tôi!!!”
Chương
trình Tâm sự đêm khuya cùng Bo đã từng
rất thành công và thu hút năm mươi nghìn thính giả, nay bị khai tử vĩnh viễn.
***
Chín giờ
sáng hôm sau, Bo chỉ vừa mới chìm vào giấc ngủ thực sự sau cả đêm lơ lửng với
những câu hỏi không lời giải đáp thì đã bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.
Kể từ khi Bi mất tích, nàng đánh rơi sự kỷ luật và nề nếp lúc nào chẳng hay.
Mắt nhắm
mắt mở với cái đầu ù đặc nhức nhối, Bo với lấy chiếc điện thoại iPhone mới sắm,
để rồi nhận ra tiếng chuông không phải từ nó. Tiếng chuông quen thuộc đang phát
ra từ chiếc Black Berry hỏng nằm trên giá sách. Nàng đã không vứt nó đi mà giữ
lại làm kỷ niệm. Chắc chắn nó đã hỏng hoàn toàn, không có sim và hết sạch pin.
Thế nhưng giờ đây màn hình của nó đang phát sáng hiển thị cuộc gọi đến, chuông
báo inh ỏi và rung bần bật.
Mặc dù rất
kinh ngạc và bối rối, Bo vẫn quyết định bấm nút nghe, màn hình không hiển thị số
người gọi đến.
“Cháu là
Bo phải không?”. Người ở phía bên kia lên tiếng ngay khi nàng bắt máy. Giọng
đàn ông, trầm đục và có vẻ nôn nóng.
“Vâng.
Xin hỏi ai đấy ạ?”. Nàng ngồi xuống giường, lấy chăn đắp lên chân cho đỡ lạnh.
“Tôi là
Người Dứa.”
Trong chớp
mắt, ký ức về bài phỏng vấn Người Dứa trở lại với Bo. Lẽ nào là ông ta? Tại sao
ông ta gọi cho mình, và làm sao có thể gọi vào một chiếc điện thoại hỏng? Ông
ta có liên quan gì đến sự mất tích của Bi không? Một loạt câu hỏi đồng loạt phá
toang xiềng xích, tràn hết ra ngoài, gây nên một cơn choáng váng cho Bo. Suýt nữa
nàng đã nôn thốc nôn tháo ra giường.
“Giờ
không phải lúc để thắc mắc.” Ông nói, dường như đọc được suy nghĩ của Bo. “Xin
lỗi đã đường đột, và chắc chắn cháu sẽ không tin những gì tôi sắp nói, nhưng
hãy lắng nghe cho kỹ bởi tôi chỉ có thể nói một lần thôi. Hãy sắp xếp hành lý gọn
nhẹ và ra sân bay ngay bây giờ. Tôi đã đặt vé cho cháu đi Phú Quốc vào chuyến sớm
nhất. Khi đến đó sẽ có thuyền chở cháu ra một hòn đảo bí mật nằm ngoài khơi biển
Đông, nơi không thuộc chủ quyền của quốc gia nào, chúng sẽ không làm gì được cháu.
“Chúng
là ai, chúng là cái gì?” Bo vẫn chưa hiểu ý Người Dứa.
“Mọt đười
ươi.” Ông đáp.
“Tại sao
cháu phải chạy trốn mọt đười ươi? Cháu đâu có làm gì chúng?”
“Lẽ ra
chúng đã bỏ qua cháu. Nhưng giờ chúng đã nghĩ lại, sau sự việc đêm qua, khi
cháu nhắc đến chúng hai lần liền trên đài phát thanh.” Người Dứa giải thích.
“Thưa
bác già, cháu không muốn vô lễ.” Bo hít một hơi thật sâu và cố lấy lại chút tự
tin thường tình. “Cháu không quan tâm đến những chuyện hoang đường đó, cháu chỉ
quan tâm đến bạn trai cháu, nếu bác tình cờ biết anh ấy đang ở đâu thì xin hãy cho
cháu biết với.”
“Cháu sẽ
không bao giờ gặp lại cậu ta nữa đâu.”
Câu trả
lời của ông già như một quả đạn pháo bắn thẳng vào tâm trạng nứt căng của Bo,
khiến nó nổ tung không còn một manh xác. Nước mắt giàn giụa chảy xuống hai gò
má nàng, căn phòng lạnh lẽo chìm trong tĩnh lặng chỉ có tiếng nấc từng hồi. Chẳng
hiểu vì sao, nàng tin rằng Người Dứa đang nói thật.
“Tôi xin
lỗi vì đã làm cháu buồn. Nhưng đó là sự thật và tình hình cũng rất nghiêm trọng.
Đường dây này không còn an toàn nữa, tôi phải cúp máy đây. Mỗi giây phút chần
chừ chỉ tạo thêm cơ hội cho chúng chặn mọi lối thoát của cháu thôi. Chúc cháu
may mắn.” Sau lời từ biệt của Người Dứa, chiếc điện thoại tắt ngúm, lạnh lẽo và
im lặng như một thây ma.
***
Bo cho các
nhân viên nghỉ phép không lương, quán cũng đóng cửa vô thời hạn. Thật không
khôn ngoan khi dừng việc kinh doanh vào tháng cao điểm cuối năm, nhưng đầu óc
nàng bây giờ chẳng còn tâm trạng cho chuyện cơm áo gạo tiền. Trưa nay, nàng đã ngâm
mình trong bồn tắm suốt một tiếng đồng hồ. Nàng không có thói quen tắm nước
nóng, nhưng hơi ấm đã nâng đỡ tâm trạng của nàng lên rất nhiều. Giờ nàng đang uống
một tách café đen cực đặc để khởi động cho quá trình lọc não. Toàn bộ rèm đã kéo xuống, cửa khóa chặt, chỉ có chiếc đèn
trang trí đặt trên lò sưởi đang nhào nặn những luồng sáng khiêm tốn nhưng ấm áp,
đưa The Pink Piggy chìm vào một không gian kín cục bộ.
Bo luôn
quan niệm sự minh mẫn đi kèm với khả năng biểu đạt ngôn ngữ, những lời nói trôi
chảy là biểu hiện của một người tỉnh táo, ngược lại, khó giao tiếp là bởi tâm
trí bất định. Từ lâu nàng đã phát minh ra một phương thức giúp kiểm soát đầu óc
mỗi khi bị quá tải hoặc xúc động mạnh, đó là soạn ra một bài phát biểu từ ba
mươi đến năm mươi câu với chủ đề bất kỳ, tự sắp xếp và ghi nhớ chúng trong đầu,
sau đó đọc to một cách trôi chảy. Phương pháp này có thể hơi khó khăn cho người
mới bắt đầu, nhưng với người sống bằng ngôn ngữ như Bo thì dễ dàng hơn ăn kẹo. Tuy
vậy, bệnh nặng thì cần thuốc liều cao, buổi lọc
não hôm nay đã được tăng thành một trăm câu, chủ đề của bài diễn thuyết
chính là tóm lược toàn bộ các sự kiện xảy ra gần đây với nàng.
Thật khó
khăn để thai nghén ra câu chữ, nuôi chúng trưởng thành và bắt chúng đứng thẳng
hàng thẳng lối. Bo buộc phải hoạt động như một vị chỉ huy nghiêm khắc, phạt những
kẻ vô kỷ luật phải làm đi làm lại cho đến khi vào quy củ. Mất hơn một tiếng,
nàng mới hoàn thành xong bài diễn thuyết, tuy nhiều lúc bị tắc nghẹn và cảm thấy
bất lực, nhưng nàng nhất quyết không bỏ cuộc.
“Cuối
cùng, khi cuộc đời tôi đã bị đảo lộn hoàn toàn chỉ sau chưa đầy hai tháng, giống
như người đang ở nông thôn bị ném về thành phố, từ nữ chuyển giới nam, từ ăn
chay bỗng thèm thịt gà muốn chết… giờ đây tôi đã đủ tỉnh táo để đối diện với điều
sắp xảy đến với mình. Tôi không biết liệu mình có hối hận khi không bỏ trốn như
lời khuyên của Người Dứa, nhưng dù điều đó có là gì, tôi cũng muốn giải quyết dứt
điểm một lần và mãi mãi với nó.”
Quá
trình lọc não đã kết thúc, mồ hôi thấm
ướt cổ áo dù đang giữa mùa đông và nàng chẳng hề vận động cơ thể. Cổ họng khát
khô, nhưng nàng quá mệt mỏi để đứng dậy rót một cốc nước. Tình trạng thao thức
cả đêm qua cùng bài diễn thuyết tốn sức vừa rồi nhanh chóng khiến nàng chìm vào
giấc ngủ.
Đó là một
cơn ngủ bất chợt, không mộng mị, chìm sâu xuống tận vô thức. Khi nàng tỉnh dậy
đã là chín giờ, căn phòng chìm trong bóng tối, trăng tròn tạt ánh sáng vào cửa
sổ, biến dạng méo mó các bộ bàn ghế. Nàng nhớ đã kéo kín rèm và đóng cửa từ chiều
vì không muốn ai nhìn thấy nàng nói chuyện một mình, vậy mà bây giờ tất cả các
cửa sổ đều được mở tung ra, lột trần căn phòng dưới ánh trăng, nhấn chìm nàng
trong gió rét đêm đông. Cảnh tượng này chẳng khác nào một bộ phim kinh dị mà kết
thúc là tất cả các nhân vật đều chết vì những điều khủng khiếp. Bo không sợ chết,
nhưng giống như tất cả các phụ nữ khác, nàng sợ ở một mình trong bóng đêm.
Dù sao
Bo cũng đã lấy lại được sự bình tĩnh vốn có. Kéo sát hai vạt áo khoác mỏng vào
người, nàng đứng dậy bật công tắc, nhưng đèn không sáng. Đường Lát Ván đã hoàn
toàn chìm trong bóng đêm. Nàng mò mẫm trong ngăn kéo một lúc cũng xoay xở được
chiếc đèn compact sạc điện cầm tay. Ánh sáng xanh nhạt hình cầu như phép màu hộ
mệnh lơ lửng trên tay Bo, tuy không soi rọi được cả căn phòng, nhưng đủ để nàng
nhận ra sự thay đổi bất thường của nó. Toàn bộ rèm và các cánh cửa sổ, những
chiếc đèn trang trí, một số bàn ghế, gạt tàn và bảng thực đơn đồ uống, ảnh treo
trên tường, đệm ngồi… đã biến mất. Cùng lúc đó một trận gió ào ạt lạnh buốt đến
tận tủy nện một cú chí mạng vào gáy Bo, làm nàng chịu không nổi phải khuỵu đầu
gối xuống nền nhà. Lỗ chân lông trên da nàng dựng đứng vì lạnh, mũi ứ đặc mùi
cao su cháy lẫn với mùi mồ hôi. Chúng
đang ở quanh đây, nàng tự thì thầm với mình.
Một tay
nàng ôm chặt chiếc đèn compact vào lòng để lấy hơi ấm, tay kia bịt mũi và cố thở
bằng mồm. Sau một hồi nàng cũng lấy lại được chút sức lực, đoạn bật dậy chạy
nhanh hết sức ra cửa chính. Khung cửa và bản lề vẫn còn nguyên, nhưng ở nơi lẽ
ra là cánh cửa đã biến thành bức tường gạch, im lìm và chắc chắn như thể nó vốn
dĩ ở đó. Bóng của nàng in lên bức tường, méo mó và tuyệt vọng hơn cả bản thể của
nó. Chúng đã chặn mọi lối thoát của mình,
nàng nghĩ tới Người Dứa cùng lời cảnh báo của ông.
Đừng đi bằng cửa chính, chẳng phải Bi đã từng dặn nàng đó sao? Nhưng
không dùng cửa chính thì đâu còn đường nào nữa? Bo nâng chiếc đèn lên cao nhất
có thể và đảo mắt quanh căn phòng, cho đến khi dừng lại ở ban công. Chính là
nó, Bo thầm nhủ.
Đây sẽ
là cảnh tượng mà suốt đời này Bo không bao giờ quên. Cả con đường Lát Ván dài
ba cây số được lát bởi hàng chục nghìn tấm gỗ giờ chỉ còn trơ trọi đất đá dưới
ánh trăng vằng vặc thê lương. Tất cả đèn đường và cột điện đều đã biến mất. Những
chiếc xe máy, xe hơi giờ đây chỉ còn là những chiếc lốp cao su vứt chỏng chơ. Không
một bóng người hiện hữu trong tầm mắt của Bo. Các ngôi nhà đều mất mái hoặc chỉ
còn móng, thậm chí đã bị san phẳng thành bình địa. Bốn bề tối tăm vắng lặng như
thành phố sau ngày tận thế. Bo vẫn đứng trên ban công tầng hai với chiếc đèn tiết
kiệm điện năng, trơ trọi và mất mát, không biết nên sử dụng loại cảm xúc nào của
con người cho trường hợp này.
Nàng chỉ
hoàn hồn khi nghe thấy tiếng ai đó réo tên mình với âm lượng chói tai.
“Chị Bo,
xuống đây nhanh lên!”
Cái Chóe
và thằng Chôm đang gọi nàng từ dưới đường. Một chiếc thang được dựng thẳng lên
lan can ban công, thằng Chôm giữ đầu thang phía dưới bằng bàn tay phải lực lưỡng.
Nàng như đứa trẻ được gặp lại bố mẹ sau cả ngày phải ở nhà một mình, vội trèo
xuống nhanh hết mức có thể, chỉ mong chiếc thang không biến mất giữa chừng.
“Xe buýt
đang chờ ở cách đây hai dãy nhà,” Chóe đưa tay chỉ hướng cho nàng, “xe sẽ đưa
chúng ta ra sân bay. Phải nhanh lên vì chuyến bay cuối cùng sắp cất cánh rồi.”
“Làm thế
nào mà bọn em biết chuyện của chị?” Ngày hôm nay Bo đã phải trải qua hết bất ngờ
này đến ngạc nhiên khác, cứ như thể cả thế giới đã chuyển động mà không cho
nàng biết.
“Bởi vì
đó là lý do tồn tại của bọn em.” Cả hai đứa cùng đồng thanh.
Nếu là
cách đây hai tháng, không đời nào Bo chấp nhận câu trả lời này. Nhưng sau khi
đã trải qua từng đó chuyện, giờ đây chẳng còn điều gì trên đời khiến nàng bận
tâm nữa. Bo nhìn khuôn mặt sợ hãi của hai đứa nhân viên rồi ngước lên tầng hai.
Tấm bảng hiệu to đẹp của Bi đã biến mất, căn phòng tối tăm và lạnh lẽo đến mức
đáng sợ. Nàng bất giác cắn môi khi nghĩ lại khoảng thời gian Bi và nàng đã cùng
xây dựng nên quán café đó. Mọt đười ươi đã phá hủy tất cả những gì thuộc về nàng,
một cách nhanh chóng và nhẹ nhàng đến mức không tưởng.
“Đưa nó
cho chị.” Bo chỉ vào chiếc đèn pin công suất lớn của Chóe.
Hai đứa
bối rối nhìn nhau không hiểu Bo muốn gì. Nàng không chờ nữa mà giật nó khỏi tay
Chóe.
“Hai đứa
đi đi, chị sẽ ở lại. Mọt đười ươi rất sợ ánh sáng, chị nghĩ chiếc đèn này sẽ
giúp chị an toàn.” Nàng giải thích.
“Nhưng tại sao?!!” Cả hai cùng đồng thanh hỏi.
Bo dành
cho cả hai đứa những cái nhìn biết ơn và nói:
“Anh Bi
đã viết ra những thông tin rất giá trị về mọt đười ươi trong các cuốn tạp chí
mà chị phải lấy lại. Nhất định trong đó có cách để tiêu diệt chúng. Phải có người
chống lại chúng, nếu không sẽ có ngày chúng hủy hoại cả thế giới này mất.”
“Chị
điên rồi. Bọn chúng rất đông và mạnh. Một người trần mắt thịt như chị sao có thể
đấu lại?” Chôm phản đối.
“Làm sao
em biết điều đó khi em chưa từng nhìn thấy chúng? Sao không nghĩ rằng chính vì
chúng sợ ta nên mới phải trốn trong bóng tối.” Nàng nhắc lại những lời của Bi
trước đây, vậy mà từng có lúc nàng cho rằng nó thật nhảm nhí.
Sau vài
phút tranh cãi, cuối cùng hai đứa cũng bị Bo thuyết phục mà rời đi. Chỉ còn lại
nàng với vũ khí là chiếc đèn pin và lòng can đảm. Thật kỳ lạ vì chỉ trong một
khoảng thời gian ngắn mà nàng đã không còn thấy sợ hãi nữa. Thậm chí giờ đây
nàng có thể đọc to một bài phát biểu ngắn về những gì mình sắp làm:
“Kính
thưa quý vị, trước đây tôi từng cho rằng siêu anh hùng không nhất thiết phải biết
đấm vỡ hàm kẻ xấu. Nhưng có lẽ tôi đã hơi nhầm một chút. Đôi khi cái ác chỉ có
thể bị khuất phục bằng bạo lực. Không ai trong chúng ta thích bạo lực. Nó làm
bàn tay của chúng ta đau và bẩn. Nhưng nếu quý vị không chịu hành động, sớm muộn
gì cũng có ngày cái ác gặm nhấm hết chút can đảm khiêm tốn của quý vị mà thôi.”
Nàng dùng
cả hai tay ghì vào chiếc thang một lần nữa để thử độ chắc chắn của nó, rồi nhẹ
nhàng trèo lên.
Hoàng Nhật
Hà Nội – 01.01.2013

Truyện rất hay. Mình rất muốn biết phần kết liệu có tốt đẹp cko những người bảo vệ công lí hay không?
Trả lờiXóa