5.10.22

Đứa trẻ đáng ghét nhất quận Đống Đa


Độc giả có thể nghe bản Audio trên YoutubeSpotify hoặc Apple Podcast.

Trường trung học cơ sở Ba Chỉ Vàng sáng nay trở nên rộn ràng bất thường nhờ sự xuất hiện của hai mẹ con Hồng. Con bé học lớp sáu thuộc khối buổi chiều, còn mẹ nó bán thịt lợn trong một cái chợ chỉ mở buổi sáng. Vậy nên sự xuất hiện của hai mẹ con vào giờ này khiến bà Hiệu trưởng cảm thấy có điều chẳng lành.   

Thế nhưng người đang bối rối và xấu hổ nhất lúc này là Hồng, chứ không phải bà Hiệu trưởng, mẹ nó, hay người sắp bị mẹ làm bẽ mặt trong vài phút nữa. Nó có cảm giác mình là một món đồ lỗi bị người ta lôi xềnh xệch đến cửa hàng để bắt đền, dù so sánh như vậy không chính xác lắm với hoàn cảnh hiện tại.

“Hôm nay chị Tuyết, con của cô giáo Tiên mặc chiếc áo Thuỷ thủ Mặt Trăng giống hệt chiếc mà con vừa quyên góp cho chương trình từ thiện của trường.”

Khi nói câu này trong bữa ăn tối qua, Hồng chỉ muốn kiếm chuyện làm quà để bố mẹ bớt căng thẳng. Con chó còn có lúc ngừng sủa, con gà có khi quên gáy, nhưng mẹ chưa bao giờ thôi chửi mắng bố trong bữa ăn, dù là ngày thường hay ngày lễ, trời sang đông hay tiết vào thu, khi đắt khách hay gặp hôm ế hàng, khi nấu cơm khô như ngói hay nát như cứt. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa bố và mẹ là một thế giới khác, không liên quan gì tới câu chuyện này.

Sáng hôm sau, mẹ Hồng quyết định nghỉ bán thịt lợn tẩm hoá chất một hôm để đi “đòi lại công bằng cho con gái” (Trích nguyên văn lời của mẹ). Suốt quãng đường ngồi sau xe đạp, Hồng thắc mắc bà định “đòi” từ ai? Con bé rất ngạc nhiên khi mẹ bỗng dưng nhiệt tình một cách thái quá như vậy. Mẹ nó vốn chẳng bao giờ quan tâm tới điều gì trừ khi có lợi cho bản thân. Vậy nên chắc chắn có một âm mưu sâu xa ở đây, kinh nghiệm nhiều năm đọc truyện tranh Thám tử lừng danh ConanKindaichi mách bảo Hồng.


Việc mẹ tìm đúng lớp học của “con bé tham nhũng” (Cách mẹ gọi con nhà người ta) mà không cần phải hỏi han càng củng cố suy luận của Hồng. Khi hơn năm mươi cặp mắt bao gồm cả giáo viên chuyển sự tập trung từ bảng đen sang hai con người xa lạ đang đứng án ngữ trước cửa lớp, Hồng có cảm giác cái đầu của mình vừa biến thành một nồi áp suất sôi sùng sục, chuẩn bị bật tung nắp lên trần nhà.

“Xin lỗi cô giáo. Có thể cho tôi gặp cháu Tuyết một lát được không ạ?” Mẹ bắt đầu dùng giọng điệu đon đả mỗi lần chào mời người đi chợ ghé vào mua thịt lợn. Hồng tự hỏi nếu cô giáo từ chối và yêu cầu hai mẹ con ra khỏi lớp, liệu bà có theo thói quen mà đổi giọng chửi mắng cô té tát, đồng thời lôi bật lửa và tờ giấy báo ra đốt vía hay không?

Hồng đã cầu trời khấn Phật để Tuyết đừng mặc “tang vật tham nhũng” đi học hôm nay. Hoá ra nó chỉ lo lắng thừa thãi, bởi chẳng những diện chiếc áo đỏ chót như quả nhót đó, Tuyết còn sốt sắng đứng dậy ngay lập tức khi được mẹ Hồng nhắc tên. Ai khiến mày đứng dậy? Ai mượn mày trả lời người lạ? Học hành cho lắm vào rồi ngu hơn cả con bà bán thịt lợn. Hồng thầm rủa xả trong lòng.

Cảnh tượng sau đó giống hệt cao trào của một vụ án mạng bất kỳ trong truyện Conan. Mọi người tập trung về một chỗ, cả nhân vật chính, phụ lẫn quần chúng. Cô giáo Tiên – mẹ của Tuyết, cô Hiệu trưởng, cô Hiệu phó cũng lần lượt xuất hiện theo đúng sự sắp đặt của tạo hoá. Mẹ Hồng trong vai thám tử lừng danh đã nhanh nhảu kết luận chiếc áo nỉ màu đỏ in hình Thuỷ thủ Mặt Trăng mà Tuyết đang diện kia vốn được Hồng – con gái bà mặc suốt mùa đông năm ngoái, để rồi đem ủng hộ chương trình “Góp quần áo ấm gửi đồng bào dân tộc thiểu số”, được chính nhà trường phát động cách đây không lâu. Mẹ nhanh nhẹn rút ra một tấm ảnh chụp Hồng đi chơi nhà bóng ở vườn thú Thủ Lệ, đang mặc chiếc áo “tang vật”, tay cầm kẹo bông và mắt đeo kính râm màu hồng. Thế rồi như thể sợ rằng một bức ảnh không đủ thuyết phục, mẹ bắt Hồng phải xác nhận chiếc áo của Tuyết và của nó là một.

“Con không chắc. Cái áo đâu có thêu tên con.” Hồng nói bằng giọng dằn dỗi.

“Mày lật lọng hả con ranh? Tối qua chính miệng mày nói con Tuyết mặc áo của mày.” Mẹ quát Hồng như đang quát một khách hàng mặc cả miếng thịt mông từ năm nghìn xuống ba nghìn đồng một lạng. 

“Mẹ bị điên thì có. Con chưa bao giờ khẳng định cái gì cả. Mẹ kéo lên trang đầu tiên của truyện này, đoạn văn thứ ba từ trên xuống mà xem lại con đã nói gì.” Hồng dùng hết sức bình sinh mà quát. Mặt nó giờ đã đỏ hơn đĩa xôi gấc trong ngày giỗ của bà nội.

“Địt mẹ con đĩ non này. Mày học đâu cái kiểu ăn nói mất dạy với mẹ mày thế hả? Tối nay về tao đéo đánh cho mày tuốt xác thì tao đéo còn là mẹ mày nữa.” 

Hồng giằng tay nó khỏi tay mẹ, đoạn chen vào khe hở giữa cô giáo Tiên và bà Hiệu trưởng để chạy trốn khỏi tình cảnh oái oăm này. Nó biết hàng chục đôi mắt đang dính chặt vào lưng, vào gáy nó như những con đỉa, và sẽ không chịu buông ra trong nhiều năm nữa. Nó nghe thấy tiếng chửi bới của mẹ nó cùng tiếng cười mỉa mai của rất nhiều đứa học sinh lớp 7A. Khi chạy ngang qua ô cửa sổ cuối cùng, Hồng quay mặt lại và bắt gặp ánh mắt của Tuyết. Con bé vẫn giữ một thái độ bình thản đến lạ lùng suốt từ đầu cuộc “đấu tố”. Lẽ ra chính Tuyết mới là người phải khóc và bỏ chạy khỏi lớp chứ không phải nó. 

“Tôi cầu xin bất kỳ ai đang viết nên câu chuyện này hãy tha cho tôi. Tôi chỉ là một đứa trẻ mười một tuổi không có thật trên đời. Hãy xé, hãy đốt, hãy vò nát đi. Tôi xin các người đấy.” Hồng hét lên giữa sân trường vắng tanh. Tiết trời buổi sáng đầu đông khiến những giọt nước mắt trên má và cổ nó lạnh buốt.

***

Hồng chưa bao giờ thích chiếc áo nỉ màu đỏ in hình Thuỷ thủ Mặt Trăng, tương tự rất nhiều thứ mà mẹ bắt nó phải khoác lên người cho đẹp, phải ăn cho mau lớn, phải học để trí thức hơn. Gia đình Hồng tuy không giàu có nhưng cũng khá giả hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa. Trong khi bố mẹ chúng chỉ là công nhân viên chức quèn với đồng lương như một tấm chăn mỏng, kín đầu thì hở chân, kín chân lại hở đầu, mẹ Hồng không chỉ sở hữu sạp thịt lợn lớn nhất chợ Ngã Tư Sở, mà hầu hết họ hàng nhà ngoại của nó đều là dân kinh doanh có tiếng tăm, hoặc giữ chức vụ cao trong xí nghiệp, nhà máy, nhà nước. Với điều kiện kinh tế ổn định như một tấm chăn bông in hình con hổ, ba người cùng đắp vẫn kín cả chân lẫn đầu, không có gì lạ khi Hồng thường đến lớp với quần áo và sách vở mới, được chất đầy búp bê trong tủ, gấu bông trên giường, và truyện tranh trên giá sách. 

Bạn bè thường ghen tỵ với sự đủ đầy của Hồng mà không biết rằng nó rất khổ sở khi được sinh ra trong gia đình có người mẹ “ăn lắm dửng mỡ” (Trích nguyên văn lời bà nội Hồng khi còn tại thế). Nếu mẹ Hồng là một môn học, hẳn nó sẽ bị lưu ban mãn kiếp vì không bao giờ hiểu được mẹ đang nghĩ gì. 

Giống như mọi đàn bà trung niên rách việc ở khu phố này, mẹ tin rằng “con gái học lắm làm gì, chỉ cần một tấm chồng tử tế”. Thế nhưng thay vì cho Hồng tự do vui chơi đú đởn như bạn bè đồng trang lứa, bà bắt nó học thêm tiếng Anh và đàn piano để ra dáng một cô tiểu thư gia giáo, sau này không gặp phải những thằng đàn ông như bố nó. Thì ra với mẹ, người như bố là không tử tế. Và cách duy nhất để không sa vào lưới tình của những người tử-tế-n’t là phải biết đánh bản Sonata ánh trăng và nói “Hello, how are you?” với ông già hàng xóm bị điếc.

Dù vậy, kế hoạch biến đứa con gái ngốc nghếch thành tiểu thơ lá ngọc cành tre của mẹ cũng rất nửa vời. Mẹ chỉ cần nó nói lưu loát đủ số từ vựng tiếng Tây và biết ngồi trước đàn piano sao cho chuyên nghiệp, để khiến các bà hàng xóm, những người bạn cùng phường buôn bán, và đặc biệt là họ hàng bên nội phải thán phục. Ngay cả việc học của Hồng cũng được mẹ kiểm soát qua loa. Dù nó đến lớp để ngủ hay đọc truyện tranh cũng chẳng sao. Đằng nào mẹ cũng sẽ biếu xén các thầy cô giáo để nó được lên lớp với thành tích xuất sắc. Đó là còn chưa kể cô Hiệu phó là em gái của mẹ - dì của Hồng. 

Những món đồ Hồng được đầu tư cũng chỉ để mẹ lấy tiếng thơm biết chăm lo đầy đủ về vật chất cho con cái. Phòng ngủ của nó luôn là nơi đầu tiên được mẹ dẫn khách vào tham quan, như một sở thú đắt tiền với con thú đáng xem nhất là nó. 

Hồng không nề hà chuyện đóng vai một con khỉ biết làm trò mua vui, miễn sao chỉ gói gọn trong phạm vi đường làng, ngõ xóm. Cơn ác mộng thực sự của nó là khi phải đi học với những bộ cánh “không có cái thứ hai ở đất nước này” được mẹ lùng mua khắp thế giới. Bởi vì chúng đi trước thời đại, là mốt mới nhất của nước bạn, nên về Việt Nam bỗng trở nên màu mè nhức mắt, sến sẩm muốn tiền đình, quá nhiều túi hoặc không có túi. Chưa kể khi khoác lên người một đứa học sinh lớp sáu nhưng cao gần bằng bọn lớp tám càng khiến Hồng nổi bật như Christina Aguilera giữa một lũ người nghèo. 

Các chương trình quyên góp đồ cũ cho trẻ em khó khăn là dịp duy nhất để Hồng thoát khỏi những con búp bê ghê rợn và những cuốn sách khó hiểu và những bộ quần áo không muốn mặc. Chiếc áo màu đỏ in hình Thuỷ thủ Mặt Trăng mà cậu của Hồng mang về từ nước Nhật xa xôi cũng được nó tống tiễn theo cách đó. Khi tình cờ nhìn thấy Tuyết mặc chiếc áo giống hệt, Hồng không hề khó chịu. Thậm chí nó tin rằng món đồ cũ đã tìm được người thực sự cần và tạo ra niềm vui cho Tuyết. Hồng từng muốn chia sẻ cảm xúc tự hào này với phụ huynh vào bữa tối hôm qua, nếu như mẹ nó không lồng lộn lên, vứt toẹt đôi đũa xuống mâm và tức tốc chạy sang nhà dì nó.

Hồng không ngờ mẹ lại phản ứng thái quá như vậy, và cũng không hiểu lý do vì sao, cho tới khi được bố giải thích.

“Đó là một trò chơi chính trị bẩn thỉu mà con và Tuyết là những quân cờ bị người lớn lợi dụng.” Bố vừa nói vừa đưa cho Hồng xem bài báo trên tờ Chim Bìm Bịp mới ra sáng nay, ngày mùng Năm tháng Mười một, năm 1997. 

Tiêu đề bài báo: ÁO CHO TRẺ EM VÙNG CAO, SAO CON CÔ GIÁO LẠI MẶC?

Em H, đang học tại trường THCS Ba Chỉ Vàng, quận Đống Đa, Hà Nội cho biết rất sững sờ và thất vọng khi phát hiện bạn cùng trường mặc chiếc áo mà H vừa quyên góp cho chương trình “Quần áo ấm cho trẻ em vùng cao”, được nhà trường tổ chức tuần trước. 

“Đó là chiếc áo mà em rất yêu quý, được cậu ruột đi xuất khẩu lao động ở Nhật Bản dành dụm tiền mua và gửi về làm quà sinh nhật năm ngoái. Chiếc áo rất ấm áp không chỉ vì được sản xuất bằng công nghệ tư bản tiên tiến, mà bởi đã thấm đẫm những giọt mồ hôi yêu thương. Em muốn lan toả sự ấm áp đó cho những bạn đồng trang lứa kém may mắn hơn đang co ro nơi miền sơn cước, nên đã không ngần ngại trao đi món quà quý giá này. Vậy mà không ngờ nó lại đi sai địa chỉ. Em rất buồn và thất vọng. Tuy vậy em sẽ không mất niềm tin vào cuộc sống. Em sẽ tiếp tục học tập thật chăm ngoan để sau này xây dựng đất nước XHCN giàu đẹp.” Em H phát biểu.

Đáng chú ý, người bạn cùng trường mặc áo của H là T – một học sinh giỏi và là con gái của cô giáo Tiên Tiên, trưởng bộ môn Văn của trường Ba Chỉ Vàng, đồng thời là người phụ trách tổ chức chương trình quyên góp áo ấm lần này. Có hay chăng việc lạm dụng quyền hạn để trục lợi, nhất là khi cô giáo Tiên vốn được bà Hiền – Hiệu trưởng của trường tín nhiệm, thậm chí có ý định cất nhắc lên thay sau khi nghỉ hưu? Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về vụ này tới bạn đọc gần xa.

Bài báo có đính kèm bức ảnh đen trắng “em H” mặc chiếc áo tang vật màu xám đậm, tay cầm kẹo bông màu xám nhạt, đeo kính màu xám tro trong vườn thú Thủ Lệ. 

***

Mấy ngày sau đó, Hồng không nói chuyện với mẹ. Nhưng ngay cả vũ khí lớn nhất của một đứa trẻ là sự xa lánh cũng không khiến mẹ nó quan tâm. Bà vẫn tiếp tục cãi nhau với chồng trong các bữa ăn, vừa tính toán tiền bán thịt lợn vừa lầu bầu chửi từ Sở Công thương cho đến người tiêu dùng, sau đó ngáy khò khò trước khi cô biên tập viên trên TV chúc đồng bào ngủ ngon.

Việc học ở trường của Hồng bị đảo lộn hoàn toàn. Sự bàn tán, chú ý của lũ bạn cùng giáo viên khiến nó thấy thật phiền phức, làm ảnh hưởng tới giấc ngủ gục trên bàn, cũng như hứng thú đọc truyện tranh Chie – Cô bé hạt tiêu dưới ngăn bàn. Dần dần, những lời rì rầm của mọi người biến thành các cơn ngứa dị ứng thời tiết. Nó muốn gãi sột soạt đến ứa máu nhưng lại chẳng biết mình ngứa ở đâu. Cơn ngứa ở sâu trong người nó, trong các mạch máu, chân tóc, kẽ ngón tay và chân răng. 

Đúng lúc đó, Tuyết mặc chiếc áo bị nguyền rủa, đeo băng sao đỏ lượn qua tầm mắt của Hồng. Tại sao con điên này vẫn tiếp tục đắp lên người thứ có thể khiến mẹ nó mất việc? Thái độ thờ ơ thế sự của Tuyết giống hệt cái lần nó bị bà bán thịt lợn kết tội. Phải chăng nó nghĩ rằng vì nó là con nhà nghèo và học giỏi nên có quyền tỏ ra cảnh vẻ? Hồng vừa tự hỏi bản thân vừa thấy khó chịu như có một triệu con kiến đang bò trong xương. Nó ghét mùa đông, trời lạnh làm da dẻ nó khô, nứt nẻ và dị ứng. Tuyết chính là thứ đáng ghét nhất của mùa đông năm nay. Phải làm “tan chảy” con đĩ non này mới được. Hồng nảy ra một ý tưởng.

Chỉ mất năm nghìn đồng, bằng một bát phở sáng là đủ để mấy con bé đầu gấu nhất khối lớp sáu trở thành “bạn thân mới” của Hồng. Con đầu đàn to như con chó Spike trong phim hoạt hình Tom & Jerry giật lấy tờ tiền màu xanh từ tay Hồng, đoạn hất hàm cho hai đồ đệ cùng lên đường tìm kẻ đắc tội với “bạn thân” của chúng.

Tuyết chẳng hay biết gì, hồn nhiên đi bộ từ trường về nhà sau khi thực hiện xong nhiệm vụ trực sao đỏ đầu giờ chiều. Nó bị ba con đầu gấu chặn lại ở một đoạn đường vắng, nơi Hồng có thể thoải mái chứng kiến tất cả mà không sợ bị phát hiện từ bốt điện thoại công cộng bên kia đường. 

Đúng như giao kèo với Hồng, ba con bạn thân không sử dụng những món võ cổ truyền như giật tóc hay bạt tai với Tuyết. Chúng chỉ thay nhau kéo căng cổ áo, đuôi áo và tay áo nhằm khiến nó rách toạc. Ban đầu Hồng thấy khá buồn cười khi chứng kiến cơ thể Tuyết như phình to ra. Nhưng rồi bằng chút sức lực nhỏ bé của một đứa con gái mười hai tuổi thiếu chất dinh dưỡng, Tuyết cũng xoay sở đẩy ngã được một đứa, khiến hai con còn lại lỡ đà, đổ nhào xuống đất như hai bình hoa rơi khỏi bàn thờ. Vậy là từ một cuộc thi kéo co hồn nhiên của trẻ em, khung cảnh biến thành một vụ bắt nạt học đường điển hình của thập niên chín mươi với những cú đá vào đầu vào lưng, cùng tiếng chửi địt mẹ mày đi kèm cơn mưa nước bọt. Tuyết nằm co người trên mặt đất theo dáng hình con tôm, hai cánh tay che đầu, hai đầu gối che ngực. Dù bị đánh rất đau, nó vẫn không hề kêu lên một tiếng. 

Hồng mặt xanh như đít con nhái, suýt chút nữa đã hét lên, nhưng hai chữ “Dừng lại” vội dừng lại trước khi kịp trượt khỏi cuống họng của nó. Nếu ra mặt lúc này chắc chắn Hồng sẽ bị phát hiện là chủ mưu vụ bắt nạt. Nó nhìn quanh quất, có nhiều người lớn đang lảng vảng gần đó, nhưng không một ai muốn ngăn cản chúng. Dường như với họ đây chỉ là một lũ trẻ con trêu đùa nhau mà thôi, chẳng có gì nghiêm trọng.

Sau một hồi đấm đá mỏi rã rời chân tay, có vẻ lũ côn đồ đã chán ngấy khi nạn nhân không gào khóc van xin tha mạng. Con đầu đàn giật chiếc cặp sách khỏi vai Tuyết và trút hết sách vở, dụng cụ học tập xuống một lỗ cống đang chảy xiết gần đó. Chúng ném chiếc cặp vào một bụi rậm rồi quay đít bỏ đi, mặc kệ nạn nhân đang nằm dưới nền đất ẩm ướt và lạnh buốt. 

Năm phút tiếp theo, Tuyết không hề nhúc nhích. Trông nó giống như một con thú nhồi bông bị vứt bỏ bên vệ đường. Hồng vẫn nấp sau bốt điện thoại, đôi chân và hai hàm răng thi xem bên nào rung nhiều hơn. Đã hơn một lần Hồng muốn chạy tới kiểm tra Tuyết, nhưng một nỗi sợ vô hình đã nhốt nó trong chiếc buồng chật chội và không có cửa này. Hồng sợ Tuyết đã chết, và nó sẽ phải ngồi tù, thậm chí bị tử hình do chủ mưu toàn bộ tội ác. Cô giáo Tiên sẽ tự sát vì không chịu nổi nỗi đau mất con, còn bố mẹ Hồng đẻ đứa con khác và lãng quên nó.

Khi Hồng đang nghĩ xem sẽ ăn món gì trước khi ra pháp trường thì con thú nhồi bông bên vệ đường bắt đầu động đậy. Cánh cửa cuộc đời vừa đóng sầm trước mắt Hồng nay được mở lại he hé cùng với sự gắng gượng của Tuyết. Con bé nhịn đau đứng dậy. Việc đầu tiên nó làm là kiểm tra xem chiếc áo nỉ có bị làm sao không. Dù đã nhão ra ở phần cổ, cùng phần đuôi áo nay kéo thõng xuống quá mông, chiếc áo may mắn không bị rách. Tuyết lại gần miệng cống để xem xét, sách vở của nó đa số đã trôi theo dòng nước bẩn, hoặc dính đầy bùn và rác. Bây giờ nó mới bắt đầu khóc, những giọt nước mắt không thành tiếng, nấc cụt như con búp bê bị chập mạch. Hai tay ôm phần bụng bị đánh đau nhất, Tuyết lê đôi chân cà nhắc đi về hướng ngược lại với Hồng. Nhìn nó giống một chú kiến thợ may mắn chạy thoát sau khi bị kẻ thù ăn mất nửa thân người. 

***

Tối hôm đó Hồng không đưa bất kỳ thứ gì vào miệng dù là miếng cơm hay ngụm nước. Bên tai con bé văng vẳng tiếng giày đế cứng ngoài đường. Hồng sợ người ta sẽ đến bắt nó mang ra pháp trường sau khi ăn tối xong, nên thà nhịn đói đi ngủ còn hơn. Nhưng nó không ngủ được vì quá lạnh, ngay cả khi đã đắp một chiếc chăn bông rất dày, kèm theo thú bông rải rác đủ bốn góc giường. Mẹ chuẩn bị cơm nước xong xuôi từ trước khi Hồng đi học về, sau đó sang nhà dì tới giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu. Bố nó như thường lệ, chẳng quan tâm đến điều gì trong căn nhà này. Nó cô đơn hoàn toàn trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn đường hắt vào qua kính cửa sổ đóng kín và tiếng TV rất khẽ khàng từ nhà hàng xóm bầu bạn.

Những cuốn sách, tập vở dính đầy bùn rác và dáng đi thất thểu của Tuyết đóng vào đầu Hồng như mặt bàn học bị khắc chữ bằng compa. Trong nỗ lực xoá bỏ những ký ức tồi tệ ngày hôm nay, nó hồi tưởng lại kỷ niệm đẹp nhất và duy nhất mà mình đã có với mẹ con cô giáo Tiên. 

Chuyện mới xảy ra cách đây hai tháng. Dù chỉ vừa nhập học trường mới, Hồng đã nhanh chóng gia nhập một hội nhóm bao gồm bạn cùng tiểu học và vài đứa mới gặp. Vì là đứa có nhiều tiền tiêu vặt nhất nhóm, Hồng nghiễm nhiên phải bao lũ bạn đi ăn chè trong khu chợ gần trường sau giờ học. Mấy con bé vừa ngồi xuống đã nhanh nhảu gọi những ly chè đắt tiền nhất mà chẳng thèm hỏi xem Hồng muốn ăn gì. Sau đó chúng vừa vục mồm vào thứ đồ nước xanh xanh đỏ đỏ vừa bàn luận về sự đẹp trai khó đỡ của ca sĩ Aaron Carter. Hồng hiếm khi xem chương trình MTV nên chẳng có kiến thức để hùa theo chúng bạn. Nó thích đọc truyện tranh, đa phần là những đầu truyện bạo lực hoặc hài hước kiểu gu của con trai. Đôi lúc Hồng nghĩ rằng mình hợp chơi với bọn đái đứng hơn, nhưng nó sợ bị mẹ và bạn bè phán xét là thiếu đứng đắn. “Đú đởn với bọn con trai thì sớm muộn cũng chửa hoang thôi”, mẹ Hồng doạ nạt.

Khi dạ dày đã đầy và hứng thú đã cạn, Hồng toan đứng dậy cáo từ thì hai mẹ con cô giáo Tiên dắt xe đạp vào hàng chè. Dù chỉ đi chiếc xe mini Tàu cũ mèm đã tróc sơn, Tuyết và mẹ vẫn thu hút sự chú ý của mọi người nhờ cử chỉ khoan thai, lịch sự, tương phản hoàn toàn với khung cảnh chộn rộn xung quanh. Cách kéo ghế ngồi, cách lau thìa cho mẹ và cho mình bằng khăn giấy, cách nhận chè từ bà chủ quán và nói lời cám ơn, cách mời người lớn xơi quà của Tuyết toát lên sự chuẩn mực như thể đã được rèn dũa từ nhỏ, nhưng cũng đủ tự nhiên để khiến người đối diện cảm thấy thoải mái và cảm kích. 

Một con bé trong nhóm không cần ai hỏi cũng bắt đầu xì xầm về tiểu sử của mẹ con Tuyết cho cả lũ nghe (Lẽ ra năm nay nó lên lớp bảy, nhưng vì bị lưu ban nên giờ phải học cùng lứa lớp sáu mới). Nó kể rằng cô Tiên là giáo viên dạy Văn giỏi cấp thành phố, không chỉ làm trưởng bộ môn mà còn gánh vác nhiều nhiệm vụ khác của trường. Bởi vì bận rộn nên cô chỉ dạy khối lớp bảy và chín. Chồng cô mất sớm, nhà chỉ có hai mẹ con nên hoàn cảnh thuộc diện khó khăn. Thế nhưng cô giáo rất “ngu ngốc” (Nhận xét của con bé lưu ban) khi không bao giờ tổ chức dạy thêm tại nhà để tăng thu nhập, cũng chẳng nhận quà cáp của phụ huynh. Lớp nào được cô dạy thì xác định hoặc là học hành tử tế hoặc là mất thành tích. 

Mẹ nào con nấy, Tuyết là tấm gương sáng mà mọi phụ huynh đều muốn con cái soi vào cho thật kỹ. Không chỉ môn Văn, hầu hết các môn học quan trọng Tuyết đều đứng đầu khối. Đa số con giáo viên mà học giỏi thường bị chúng bạn xa lánh, ghét bỏ. Nhưng Tuyết là trường hợp hiếm hoi được thầy yêu bạn mến nhờ đức tính khiêm tốn, nhiệt tình giúp đỡ mọi người, không bao giờ chửi bậy hay ăn quà vặt.

Sau khi không còn gì để bàn tán, lại no xôi chán chè theo đúng nghĩa đen, lũ bạn bèn nhấc đít đi về. Chỉ có Hồng vẫn ngồi lại và gọi thêm một túi sữa chua mút, nhằm lén hóng hớt cuộc đối thoại của hai mẹ con Tuyết. Nó tò mò những gia đình khác sẽ nói gì với nhau, nếu không than thở về điểm số hay tiền bạc. 

“May mà đêm qua không mưa nên áo đồng phục của con kịp khô trước giờ đi học.” Tuyết nói với mẹ.

“Mẹ xin lỗi con. Mẹ bận chấm bài nên giặt quần áo muộn quá.” Cô giáo áy náy trả lời. 

“Dạ. Không sao đâu ạ. Lần sau để con giặt cho.” Tuyết đáp.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi biết tư duy và hiểu ngôn ngữ của loài người, Hồng được nghe một người lớn nói lời xin lỗi với trẻ con. Nó sững sờ bởi kiến thức mới mẻ này đến mức bị sặc sữa chua. 

Trong trí nhớ của Hồng, những người lớn xung quanh, nhất là bố và mẹ chưa bao giờ xin lỗi nó một câu nào. “Trẻ con mà, lớn lên là quên hết”. Mẹ từng tặc lưỡi nói với bố như vậy sau một lần đánh nó nhừ tử vì tội trộm tiền trong tủ, trong khi hung thủ thực sự là tính đãng trí của bà. Hồng từng tin rằng đây là sự thiệt thòi hiển nhiên mà trẻ con phải chịu đựng, và nó sẽ được bù đắp lại bằng cách làm điều tương tự với con cái mình sau này. Nhưng giờ đây Hồng không còn tin vào lý lẽ này nữa, sau khi nghe một người mẹ khác xin lỗi con mình vì một điều nhỏ nhặt. Nếu mẹ của Hồng mà nói câu này với nó, hẳn Hồng sẽ ôm chầm lấy mẹ mất. Nhưng Tuyết vẫn bình thản múc từng ngụm chè đậu đen vào miệng trong lúc cô giáo Tiên tự trách mình không chăm sóc con đủ tốt, cho thấy hai mẹ con họ đã quen cư xử với nhau theo cách này.

Bất ngờ đôi mắt ngơ ngác của Hồng bắt gặp ánh nhìn tò mò của Tuyết. Con bé vừa ăn xong ly chè một cách vô cùng chậm rãi, lau miệng bằng một chiếc khăn tay thêu cánh hoa hồng, rồi bắt đầu nhìn xung quanh để quan sát thế gian. Hẳn Tuyết đã nhận ra chiếc phù hiệu trường Ba Chỉ Vàng trên tay áo đồng phục của Hồng nên khẽ vẫy chào, gửi kèm một nụ cười đẹp như diễn viên Hàn Quốc. Nhận được sự thân thiện một cách bất ngờ và miễn phí, Hồng bối rối đến mức thay vì vẫy tay chào lại, nó quay mặt đi chỗ khác. 

Thì ra tác dụng của đồng phục không chỉ để xoá bỏ khoảng cách giàu nghèo cho trẻ con, mà còn giúp chúng kết nối với nhau dễ dàng hơn. Hồng cảm thấy may mắn vì trời chưa chuyển lạnh, nó chưa phải diện những bộ quần áo màu mè và đắt tiền thay cho áo sơ mi trắng quần vải xanh. Nó tự hỏi nếu bây giờ là mùa đông, liệu Tuyết có thoải mái vẫy tay với một đứa học sinh lớp dưới không quen biết và ăn vận khác hẳn mình hay không? Mãi đến tận bây giờ, Hồng vẫn tiếc rẻ cơ hội kết bạn bị uổng phí đó. 

Đột nhiên Hồng mơ mộng tới một viễn cảnh điên rồ. Nó tưởng tượng bố và mẹ li dị. Quan toà sẽ hỏi nó muốn sống với ai, và nó trả lời muốn bố cưới cô giáo Tiên để có thể chuyển về ở cùng gia đình mới này. Dù biết ông bố vô dụng của mình có tu một tỷ kiếp nữa cũng chẳng xứng với cô giáo, nhưng Hồng tin rằng hai mẹ con họ vì muốn trở thành người thân hợp pháp với nó mà sẽ chấp nhận. Hồng sẽ có một người mẹ kế dịu dàng và tài giỏi, chẳng bao giờ quát mắng hay đánh đòn, trái lại sẽ luôn nói cảm ơn và xin lỗi nó mỗi ngày. Còn Tuyết không chỉ trở thành chị gái của Hồng, mà còn là người bạn thân tuyệt vời nhất, đến mức nó có thể nghỉ chơi tất cả lũ bạn ham ăn và ngu ngốc hiện tại. Người mẹ mới và người chị mới sẽ dẫn đường chỉ lối cho nó. Họ sẽ kiên nhẫn với nó khi làm sai, tán thưởng nó khi làm đúng. Nó và chị Tuyết sẽ mặc chung quần áo, dùng chung đồ chơi và sách truyện, thậm chí cùng nhau ăn một ly chè đúng kiểu con nhà nghèo. 

Viễn cảnh đó khiến Hồng thấy vui sướng như có một đàn bướm đang bay lượn trong dạ dày. Dĩ nhiên nó đã đủ lớn để hiểu rằng những chuyện như vậy không bao giờ xảy ra. Nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời, nó có mục đích để phấn đấu. Nó sẽ tìm cơ hội để kết bạn với Tuyết, và theo học cô Tiên khi lên lớp bảy. Dù không thể trở thành một gia đình, nó vẫn sẽ có một người bạn tốt và một người lớn xứng đáng để noi theo.

Thế nhưng cuối cùng chính Hồng lại là kẻ phá hoại sự bình yên của gia đình mà nó khao khát được bước vào.

***

Sau khi thức trắng cả đêm để đấu tranh với chính mình, Hồng quyết định chiều nay sẽ gặp Tuyết để thú nhận và xin lỗi. Dù sau đó có bị đuổi học, đi tù hay tử hình nó cũng cam lòng. Thế nhưng cuộc đời đã dạy nó bài học làm người đầu tiên, đó là mọi sự hối cải đều quá muộn. Người truyền đạt thông điệp này đến nó không ai khác ngoài kẻ luôn đứng bên lề câu chuyện từ đầu tới giờ.

Khi được bố thông báo đích thân Hiệu trưởng sẽ tuyên bố trước toàn trường quyết định cho thôi việc cô giáo Tiên vào sáng nay, Hồng có cảm giác mình vừa bị một giá sách to và nặng đổ sập xuống đầu. Nó đứng giữa nhà mà khóc nức nở, như đứa bé bị bỏng nặng vì bom napal trong sách giáo khoa Lịch sử. 

“Tại sao bố không ngăn mẹ lại? Bố có thể tát mẹ, đánh mẹ bằng thắt lưng da như nhiều ông chồng khác trong khu phố thường làm với vợ của họ mà?” Hồng nức nở thắc mắc.

Đáp lại sự đau khổ của nó, bố chỉ khẽ lắc đầu rồi tiếp tục chú tâm vào tờ báo đang đọc dở. Ngày nào bố nó cũng ngồi hàng giờ để đọc một tờ báo khổ lớn che gần hết người trên chiếc ghế gỗ lót đệm mút, như một bức tượng vô tri và vô trách nhiệm.

“Câu chuyện này... không hợp lý một chút nào.” Hồng tiếp tục nấc lên. “Tại sao phe người xấu lại chiến thắng quá dễ dàng, còn người tốt chẳng làm gì để phản kháng lại?”

Cảm thấy mỏi chân, Hồng tiến tới chiếc ghế đối diện bố và ngồi phịch xuống. 

“Con là đứa trẻ đáng ghét nhất quận Đống Đa. Đáng ghét đến mức nên chết đi thì hơn. Con mới học lớp sáu, lẽ ra phải lên lớp mười người ta mới bắt đầu muốn chết chứ?”

“Con nghĩ rằng mình đáng ghét lắm sao?” Đến lúc này bố nó mới lên tiếng.

“Tất nhiên rồi, tại con ngu ngốc và hèn nhát.” Hồng đáp.

“Thế vì sao con lại đem quyên góp chiếc áo nỉ đó?” Bố hỏi. “Chiếc áo khá bình thường so với những bộ cánh diêm dúa mà mẹ mua cho con. Bố nhớ năm ngoái con mặc chiếc áo đó rất thường xuyên, chứng tỏ con cảm thấy thoải mái với nó.”

Hồng bứt những miếng da sắp bong trên bờ môi nứt nẻ của mình, cố gắng tìm một câu trả lời ngắn gọn và đúng ý nó nhất.

“Bởi vì những món đồ quái dị có đem quyên góp cũng chẳng ai dám mặc. Con không muốn những đứa trẻ vốn đã sống khổ cực nay còn bị thiên hạ chê cười vì mặc quần áo lố bịch.”

Bố đặt tờ báo xuống bàn kính trước mặt Hồng, nở một nụ cười bí hiểm rồi vươn vai đứng dậy.

“Bố nghĩ con không đáng ghét lắm đâu. Vấn đề bây giờ là con sẽ chọn cách im lặng để mang lại lợi ích cho gia đình, hay lên tiếng vì lẽ phải.”

Bố quay đít bỏ đi trước khi Hồng kịp hỏi ý ông là sao. Con bé cảm thấy bố hôm nay rất lạ. Dường như ông định nói điều gì đó nhưng không muốn toạc móng heo ra, mà bắt nó phải dùng bộ não trì độn chứa toàn truyện tranh để tư duy. 

Hồng cầm tờ báo khổ A0 được gấp tư lên xem xét. Đây là tờ Liên Minh Công Lý xuất bản ngày hôm nay, với trang bìa và trang sau có màu. Theo thói quen đọc truyện tranh, Hồng lật lại trang bìa để xem tin tức toàn cảnh, và suýt ngã ngửa khỏi ghế bởi thứ đầu tiên đập vào mắt nó.

Hồng chạy. Nó chạy như một người tàn phế lâu năm hoá lành, như bị hồn ma bóng quế và chó dại đuổi sát đít, như một đứa học sinh sắp muộn giờ học. Nó mặc bộ quần áo nỉ ở nhà, chỉ khoác thêm chiếc áo phao bên ngoài, chân đi tất và dép lê dùng trong nhà vệ sinh. Trên tay nó nắm chặt tờ báo buổi sáng được cuộn tròn. Dạ dày nó trống rỗng, đầu nó vẫn còn ong ong vì một đêm thức trắng, chân nó đau nhói do không quen vận động. Thế nhưng chưa bao giờ nó cảm thấy tràn trề sức sống như bây giờ. 

Khi gần đến cổng trường, Hồng bị ba con “bạn thân mới” chặn lại. Có vẻ chúng tranh thủ buổi sáng không phải đi học để lượn lờ quanh đây, nhằm xin đểu những đứa trẻ con đi một mình. Con đầu đàn khoác vai Hồng và giả bộ hỏi thăm theo kiểu đàn chị. Đầu tiên nó hỏi Hồng có tiền không, cho chúng nó vay ăn sáng. Nhưng sau đó nó để ý tờ báo được cuộn tròn trong tay con bé.

“Cậu có cái gì kia? Chắc quan trọng lắm nhỉ?” 

“Không phải việc của bọn mày, tránh ra.” Hồng trả lời cứng rắn.

“Cậu đừng nghĩ rằng có tiền thì có quyền khinh thường bọn tớ chứ.” Con đầu đàn đe doạ. Hai con kia theo phản xạ đứng chặn đường lui của Hồng.

“Tao không sợ chúng mày đâu. Bọn mày chỉ bắt nạt được mấy đứa nhát gan thôi. Mẹ tao bảo những con ranh hư hỏng như chúng mày sau này chắc chắn làm đĩ.” Hồng tuyên bố đanh thép.

***

Buổi tập trung thầy và trò dưới sân trường đầu giờ sáng mỗi ngày vốn ảm đạm vì thời tiết buốt giá cuối năm, hôm nay lại càng thêm u ám bởi nội dung của nó. Không có tiếng ôn bài huyên náo của đám học sinh, cũng chẳng có những tiết mục văn nghệ hồn nhiên đúng lứa tuổi học trò. Thay vào đó, hơn hai trăm học sinh phải đứng xếp hàng ngay ngắn để chứng kiến một trong những giáo viên mà chúng yêu quý nhất bị đuổi việc công khai, điều chưa từng xảy ra trong lịch sử của trường Ba Chỉ Vàng.

Bà Hiệu trưởng đứng trên bục cao nhất, chiếc micro đặt ngang mặt, tờ công văn cầm trên tay. Bà nhìn xuống những cặp mắt đang mở to phía dưới rồi lại liếc sang cô giáo Tiên. Người giáo viên bị kết tội vẫn đứng thẳng lưng bên rìa sân khấu, nhìn thẳng về phía trước bằng ánh mắt kiên định, như thể đã sẵn sàng đối diện với mọi sóng gió sắp ập đến.

“Ngày hôm nay, tất cả chúng ta có mặt ở đây... dù đã có nhiều cống hiến cho sự nghiệp trồng người của nhà trường hơn mười lăm năm qua... nhưng cô Tiên không thể chứng minh nguồn gốc của chiếc áo... nên nhà trường rất tiếc phải tuyên bố ngừng...”

“DỪNG LẠI!!!”

Bài phát biểu chua chát của cô Hiệu trưởng bị chặn đứng bởi tiếng hét thấu trời xanh của Hồng. Lập tức mọi con mắt đều đổ dồn vào nó. Hồng đã dành nốt chút sức lực còn lại cho tiếng hét đó. Ngực của nó vốn đã đau thắt lại vì những cú đạp giờ như sắp vỡ tung ra. Một bên mắt của nó sưng phù, gò má và cổ bầm tím, hàm răng nhuộm đỏ máu. Mái tóc của nó rối tung và dính đầy đất cát, quần áo rách bươm như sơ mướp, chân đi đôi tất cáu bẩn không dép guốc. 

Bọn học sinh dạt sang hai bên mỗi khi Hồng đi qua chúng. Con bé tìm thấy mẹ nó, dì nó, và cả gã phóng viên báo Chim Bìm Bịp – bồ của dì đang lăm lăm chiếc máy ảnh trên tay. Tất cả bọn họ đều nhìn Hồng với sự ngỡ ngàng như chứng kiến như một hồn ma bóng quế từ quá khứ về đòi mạng.

 

Mọi người nghĩ rằng Hồng muốn đi thẳng lên sân khấu, nhưng thay vì vậy nó lại len lỏi qua những hàng người đông đúc, tìm kiếm tuyệt vọng một điều gì đó. Đầu nó đau nhức vì bị đánh, đôi mắt mờ mịt như những cảnh rung lắc trong các bộ phim hành động Hồng Kông, đôi chân loạng choạng như kẻ say rượu. Dù vậy nó vẫn nắm chặt tờ báo nhàu nát trong lòng bàn tay và cố gắng kiếm tìm Thuỷ thủ Mặt Trăng đang tạo dáng sau khi vừa hoàn tất biến hình. 

“Chị Tuyết. Chị Tuyết ơi.” Hồng tuyệt vọng nhả ra những lời thì thào yếu ớt. Nó còn chẳng biết mình đang đứng ở khu vực dành cho khối lớp bảy hay lớp chín.

Hồng chuẩn bị ngã xuống, nhưng hai cánh tay của Tuyết đã kịp chìa ra đúng lúc, đỡ lấy hai bên nách của nó. Hồng bám một tay vào bả vai Tuyết, máu từ người nó dính sang chiếc áo khoác thể thao màu trắng của bạn, nhưng Tuyết không để tâm. Hồng trao cho Tuyết một nụ cười ngờ nghệch, để lộ hàm răng đã gãy mất hai chiếc. Bàn tay còn lại của Hồng dúi tờ báo mà nó đã bảo vệ bằng mạng sống vào tay Tuyết.

Ở trang đầu là bài viết nói về niềm vui của các em nhỏ thị trấn X khi nhận được quần áo và sách vở từ các bạn học sinh dưới xuôi, kèm một bức ảnh màu cỡ lớn chụp một toán học sinh mặc đồ quyên góp. Trong đó có một đứa con gái diện chiếc áo màu đỏ in hình Thuỷ thủ Mặt Trăng cực kỳ nổi bật. Nó đưa hai ngón tay lên trước ống kính, tạo thành biểu tượng của hoà bình và tình hữu nghị.

0 Bình luận:

Đăng nhận xét

Các bạn vui lòng đọc truyện xong cho tớ cái nhận xét nhé. Coi như động lực để mình viết truyện sau hay hơn nữa.