27.2.23

Ánh Dương dũng cảm

1 Bình luận



Độc giả có thể nghe bản Audio trên Spotify hoặc Apple Podcast.

Truyện ngắn Ánh Dương dũng cảm thuộc chùm 8 truyện ngắn mà tôi viết cho cuốn Trên sao Hỏa chỉ có trẻ con, được phát hành đầu năm 2023. Tiếc thay đến phút chót tôi bị buộc phải bỏ truyện ngắn này ra khỏi bản thảo, bởi có một số người cho rằng truyện ngắn này sở hữu nội dung có thể gây tranh cãi. Thật đáng tiếc bởi đây là 1 trong những truyện ngắn mà tôi tâm đắc nhất suốt sự nghiệp 13 năm viết của mình. 

Trong khi 7 truyện ngắn còn lại được xuất bản, Ánh Dương dũng cảm được tôi đưa lên mạng theo hình thức blog và audiobook cho bạn đọc miễn phí. Nếu bạn đọc cuốn Trên sao Hỏa chỉ có trẻ con, tôi hy vọng bạn sẽ thưởng thức nốt đứa con "phải ở nhà" này để cháu nó bớt tủi thân, đồng thời trải nghiệm trọn vẹn nội dung cuốn sách theo đúng tầm nhìn của tôi. Còn nếu bạn chưa mua sách, mong rằng bạn sẽ hứng thú với việc tìm mua sau khi nghe truyện ngắn này.

Link mua sách:

Shopee: https://shope.ee/1Ap0tkGgDw

Tiki: https://rutgon.info/OYJu


---

Ngành giáo dục nước ta thường xuyên thay đổi để tiếp cận những kiến thức mới mẻ của thế giới. Thế nhưng trái ngược với bộ sách giáo khoa được cải cách liên tục, một số di sản phi vật thể và có vật thể vẫn được nhiều trường học âm thầm gìn giữ. Ví dụ như những bộ đồng phục được may bằng chất vải rẻ tiền chủ yếu pha nylon, với thiết kế và kiểu dáng có thể biến Britney Spears thành chị thu mua đồng nát nếu mặc lên. Hay những nhà vệ sinh dành cho học sinh ở trong tình trạng bẩn thỉu đến mức ma quỷ và lũ nghiện ngập cũng phải tránh xa. Và không thể không nhắc đến bài tập làm văn với câu hỏi kinh điển được truyền từ đời học sinh này sang đời học sinh khác: “Sau này lớn lên em muốn làm công việc gì?”

Vũ Ánh Dương dù mới là học sinh lớp bảy nhưng đã xác định rất rõ ràng nghề nghiệp tương lai của mình. Khi gặp bài kiểm tra một tiết với câu hỏi này, nó lập tức nhoay nhoáy viết kín ba trang giấy như thể một người tu luyện võ thuật cả đời nay có dịp thượng đài.

Sau này lớn lên em muốn làm phò, nó bắt đầu phần mở bài. 

Bố mẹ luôn bắt em phải trở thành bác sĩ, luật sư hay giám đốc gì đó. Nhưng bản thân em từ lâu đã biết mình muốn làm một cô phò đáng mến và đông khách. Gia đình em không có ai làm phò, nhưng con phố nơi em sinh sống có rất nhiều chị phò, cô phò, bà phò đi ra đi vào tấp nập. Em thấy làm phò rất sướng bởi được ăn mặc theo sở thích chứ không phải gò bó quần áo chỉnh tề như nhân viên nhà nước, cũng không phải dậy sớm đi làm vì giờ giấc linh hoạt ngày hay đêm tuỳ ý. Phò khu em lúc nào cũng tươi cười hớn hở, đùa nghịch trêu ghẹo nhau như trẻ con, hẳn các chị rất hạnh phúc. Bố mẹ em tuy làm sếp ở công ty lớn nhưng thường xuyên nhăn nhó và phớt lờ em. Mai sau em muốn làm phò để có nhiều thời gian chơi với con em...

Bài văn của Ánh Dương còn dài nữa, nhưng cô giáo dạy Văn tên Lành của nó chẳng buồn đọc cho hết đã quyết đoán đẻ một quả trứng ngỗng lên trang giấy kèm lời phê “Ước mơ thấp hèn. Đề nghị em mơ lại tử tế hơn rồi hãy nhìn mặt tôi”.

17.1.23

Biên niên sử ký về Trí mèo

0 Bình luận


Độc giả có thể nghe bản Audio trên YoutubeSpotify hoặc Apple Podcast.


Hắn vừa đi vừa chửi, hắn chửi từ giám đốc cho đến cô lao công. Hắn chửi cả cái Công ty Vật liệu xây dựng Vũ Đại này. Nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn, họ cứ nghĩ hắn chửi ai đó chứ đâu phải họ, huống hồ có mà dại mới dây vào thằng Trí mèo dở hơi. 

Trên tay Trí vẫn nắm chặt quyết định sa thải còn chưa ráo mực. Hắn muốn vo viên, muốn xé toạc tờ giấy như xé tung lòng mề tim cật lão sếp già vừa khinh bỉ đuổi hắn ra khỏi cửa. Dù gì hắn cũng là một phó tiến sĩ khoa học đã bảo vệ thành công luận án “Bảo tồn di sản xứ Wales” tại Mông Cổ. Hắn còn cống hiến biết bao chất xám và công sức cho cái công ty này được gần… hai tháng dài đằng đẵng như thể sáu mươi ngày xuân xanh đã trôi qua. Thế mà đùng một cái, khi hắn vừa bước chân đến công ty sáng nay, chưa kịp ăn sáng và trả lời các bình luận trên Facebook, lão sếp đã đến tận chỗ hắn ngồi mà tổng sỉ vả. Lão đơm đặt cho hắn đủ thứ tội ác kinh tởm nhất của loài người. Lão kết tội hắn đi làm muộn hai mươi ba trên tổng số hai mươi tư ngày trong tháng, trong khi rõ ràng hắn chỉ đi muộn có hai mươi hai ngày, một ngày còn lại là do thói quen còn sót lại từ thời còn học phổ thông, luôn được nghỉ vào ngày Nhà giáo Việt Nam. Lão vu khống hắn lợi dụng bếp gas và rau quả của công ty để nấu mì, nhưng sự thực là hắn nấu lẩu cho cả phòng kinh doanh đấy chứ. Rồi còn bao nhiêu thứ tội vạ oan uổng khác như chuyện hắn chọc ghẹo thư ký của lão, thực ra hắn chỉ vỗ mông cô ả thôi… 

Sau màn luận tội, lão tuyên án ngay lập tức bằng một tiếng hét xé toạc trời xanh: “Cậu bị sa thải!!!”. Lão tưởng mình là Donald Trump hay sao mà đủ tư cách nói câu đó?

Tiếng tin nhắn tò tí te vang lên làm đứt mạch nguyền rủa của Trí, hắn mở điện thoại và nhướn mày trước dòng text ngắn gọn: “Bá Kiên đây, sáu giờ chiều nay y hẹn quán quen, có phi vụ mới”. Thế là lại có việc để làm rồi, Trí tặc lưỡi, gần như quên ngay lão giám đốc già, hắn ném tờ giấy đã vò nát vào sọt rác và bước đi không ngoảnh lại. 

5.10.22

Đứa trẻ đáng ghét nhất quận Đống Đa

0 Bình luận


Độc giả có thể nghe bản Audio trên YoutubeSpotify hoặc Apple Podcast.

Trường trung học cơ sở Ba Chỉ Vàng sáng nay trở nên rộn ràng bất thường nhờ sự xuất hiện của hai mẹ con Hồng. Con bé học lớp sáu thuộc khối buổi chiều, còn mẹ nó bán thịt lợn trong một cái chợ chỉ mở buổi sáng. Vậy nên sự xuất hiện của hai mẹ con vào giờ này khiến bà Hiệu trưởng cảm thấy có điều chẳng lành.   

Thế nhưng người đang bối rối và xấu hổ nhất lúc này là Hồng, chứ không phải bà Hiệu trưởng, mẹ nó, hay người sắp bị mẹ làm bẽ mặt trong vài phút nữa. Nó có cảm giác mình là một món đồ lỗi bị người ta lôi xềnh xệch đến cửa hàng để bắt đền, dù so sánh như vậy không chính xác lắm với hoàn cảnh hiện tại.

“Hôm nay chị Tuyết, con của cô giáo Tiên mặc chiếc áo Thuỷ thủ Mặt Trăng giống hệt chiếc mà con vừa quyên góp cho chương trình từ thiện của trường.”

Khi nói câu này trong bữa ăn tối qua, Hồng chỉ muốn kiếm chuyện làm quà để bố mẹ bớt căng thẳng. Con chó còn có lúc ngừng sủa, con gà có khi quên gáy, nhưng mẹ chưa bao giờ thôi chửi mắng bố trong bữa ăn, dù là ngày thường hay ngày lễ, trời sang đông hay tiết vào thu, khi đắt khách hay gặp hôm ế hàng, khi nấu cơm khô như ngói hay nát như cứt. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa bố và mẹ là một thế giới khác, không liên quan gì tới câu chuyện này.

Sáng hôm sau, mẹ Hồng quyết định nghỉ bán thịt lợn tẩm hoá chất một hôm để đi “đòi lại công bằng cho con gái” (Trích nguyên văn lời của mẹ). Suốt quãng đường ngồi sau xe đạp, Hồng thắc mắc bà định “đòi” từ ai? Con bé rất ngạc nhiên khi mẹ bỗng dưng nhiệt tình một cách thái quá như vậy. Mẹ nó vốn chẳng bao giờ quan tâm tới điều gì trừ khi có lợi cho bản thân. Vậy nên chắc chắn có một âm mưu sâu xa ở đây, kinh nghiệm nhiều năm đọc truyện tranh Thám tử lừng danh ConanKindaichi mách bảo Hồng.

20.9.22

Miếng dính ma quái

0 Bình luận


Độc giả có thể nghe bản Audio trên YoutubeSpotify hoặc Apple Podcast.

Trong gia đình của thằng nhóc Bu, ai cũng “dính chặt” lấy một thứ gì đó. Bố nó dính vào công việc đến mức phải chuyển sang sống cùng cô thư ký riêng nhiều năm nay. Anh trai nó muốn trở thành bác sĩ, nên thường xuyên dính vào đám bạn trong căn nhà hoang cuối hẻm để tập tành tiêm vắc-xin cho nhau. Mẹ nó lại đam mê đồ trang sức, có lần nó bắt gặp một chiếc dây thừng đang dính quanh cổ bà, với một đầu gắn trên quạt trần. 

“Khi nào lớn và đi làm ra tiền, con sẽ mua cho mẹ một chiếc vòng cổ xịn, để mẹ không phải đeo vòng giả nữa”. Bu động viên mẹ. Chắc hẳn nó đã làm mẹ xúc động, vì sau đó không thấy bà chơi với sợi dây thêm lần nào. 

Chỉ có Bu là không thực sự dính chặt lấy cái gì. Còn lâu nó mới đủ tuổi đi làm để nuôi mẹ hay có thư ký riêng. Nó cũng không ham hố trở thành bác sĩ, cứ nhìn anh trai vì muốn thực hiện ước mơ mà ngày càng tiều tuỵ và hôi hám là đủ để nó hiểu sự vất vả của nghề này. Ngay cả ở trường cũng chẳng có môn học, bạn bè hay giáo viên nào muốn dính với nó. Thằng bé cảm thấy mình như một cục xà phòng ướt nhẹp, sờ vào là tuột khỏi tay, rơi xuống đất là trượt dài mất hút. 

Vậy nên nó rất thích thú khi khám phá ra món đồ chơi cao su dính chặt ma quái đang rộ lên trong trường gần đây. Chúng mỏng như những chiếc lá, nhiều màu sắc, cấu tạo gồm hai phần: sợi dây đàn hồi với vòng tròn để móc ngón tay vào; nối với phần chính có kích cỡ gần bằng bao diêm, mô phỏng hình dạng lợn, hươu, voi, tê giác, bàn tay người... Một lần, thằng nhóc cùng lớp đã cho Bu sờ thử miếng dính ma quái của nó, cảm giác như chạm vào một miếng thạch rau câu: mềm, ẩm nhưng không ướt. 

Điểm độc đáo khiến món đồ chơi này khác biệt so với hàng đống thứ rẻ tiền bán đầy ngoài cổng trường chính là khả năng dính chặt trên các bề mặt như nhựa, giấy, gỗ, thậm chí là bức tường. Bạn chỉ cần nhét một ngón tay vào vòng tròn là có thể yên tâm ném miếng cao su đi bất cứ đâu. Sau khi đã kéo giãn hết cỡ sợi dây nối, nó sẽ trở lại với bạn cùng bất kỳ thứ gì đủ nhẹ, như cuốn vở, chiếc bút chì, cục tẩy... Tụi con trai còn dùng thứ này để trêu bọn con gái, bằng cách cho dính lên tóc hoặc mông. 

Với bọn trẻ con, món đồ chơi chỉ đơn giản giúp chúng biến thành chiến binh Bọ Cạp ngầu lòi trong trò chơi điện tử Rồng Đen. Nhưng với Bu, thứ ma quái thần kỳ đó đại diện cho tất cả những gì mà nó không có trên thế gian này: sự kết dính. Nó muốn sở hữu món đồ chơi đến phát điên lên, để có thể dính lấy bất kỳ ai hay bất kỳ thứ gì. Lũ trẻ con vẫn luôn ngây thơ như vậy, tin rằng một điểm mười Toán có thể biến chúng thành bác học, một khẩu súng đồ chơi giúp chúng hoá cao bồi, kết hôn khi đến tuổi là sẽ có gia đình êm ấm, thăng quan tiến chức sẽ khiến thiên hạ nể sợ mình, hay kiếm thật nhiều tiền là tự khắc hạnh phúc mãi mãi về sau... May mắn là sau khi trở thành người lớn, chúng sẽ không còn mù quáng như vậy nữa.

4.9.22

Đứa trẻ đến từ tương lai

0 Bình luận


Độc giả có thể nghe bản Audio trên Youtube, Spotify hoặc Apple Podcast.


Một buổi chiều mùa thu bầu trời đỏ rực như tiết canh, Tèo lững thững đi bộ về nhà sau giờ học thì đụng độ các bà các cô hàng xóm đang tụ tập ở đầu hẻm. Vừa nhìn thấy nó, họ bụm miệng cười và thì thầm điều gì đó với nhau.

“Có chuyện gì thế ạ?” Tèo đứng lại hỏi.

“Bọn cô mừng cho mày đấy. Sắp có bố dượng rồi, sướng nhé.” Một bà cô với chiếc miệng rộng như con thạch sùng trả lời theo kiểu cợt nhả, sau đó quay lại cười khúc khích với hai mụ đàn bà còn lại.

Cảm thấy khó chịu trước thái độ thiếu nghiêm túc của mấy người lớn, Tèo quay đít bỏ đi. Tuy nhiên những lời nói đó vẫn khiến nó gãi đầu thắc mắc, nhất là khi bước qua cổng và nhìn thấy mẹ nó đang ngồi bệt dưới đất, ôm chặt một người đàn ông cao lớn, tóc đã điểm bạc. 

12.8.15

Cái nồi gì thế?!!

3 Bình luận

Trong buổi liên hoan cuối năm của công ty, Kin đã được tặng một chiếc nồi đa năng từ trò chơi bốc thăm trúng thưởng.
“Cái nồi gì thế?!!”
Đó là câu đầu tiên cô thốt lên ngay sau khi người dẫn chương trình công bố tên phần thưởng. Hẳn nhiên đấy là một câu hỏi tu từ, bởi Kin đã sớm biết về nguồn gốc xuất xứ của chiếc nồi từ sáng nay, khi toàn bộ chị em phụ nữ trong công ty tập trung ở toilet để trang điểm và ngắm nghía váy vóc cho buổi tiệc sẽ diễn ra vào chiều tối.
“Các cô biết tin gì chưa? Sếp vừa được bên đối tác tặng cho một cái nồi.” Bà trợ lý Tổng giám đốc vừa trét son lên bờ môi mỏng như lá chuối vừa bắt đầu câu chuyện một cách đột ngột, hệt như một bà mẹ sang nhà hàng xóm chơi và nhân tiện khoe mới bắt quả tang thằng con trai đang lứa tuổi dậy thì của mình thủ dâm trên mái nhà.
“Cái nồi gì thế?!!” Tất cả cùng đồng thanh. Trong không gian chật chội kín như bưng của toilet nữ, âm thanh phát ra từ hơn một chục nhạc cụ bộ dây, hơi và gõ nghe sâu lắng không khác gì bản sonata Cánh Hoa Tan Nát của nhà soạn nhạc người Nga có cái tên rất dễ nhớ: Vladimir Ivanovich Nakhimov Navarinskoe.