Truyện ngắn Ánh Dương dũng cảm thuộc chùm 8 truyện ngắn mà tôi viết cho cuốn Trên sao Hỏa chỉ có trẻ con, được phát hành đầu năm 2023. Tiếc thay đến phút chót tôi bị buộc phải bỏ truyện ngắn này ra khỏi bản thảo, bởi có một số người cho rằng truyện ngắn này sở hữu nội dung có thể gây tranh cãi. Thật đáng tiếc bởi đây là 1 trong những truyện ngắn mà tôi tâm đắc nhất suốt sự nghiệp 13 năm viết của mình.
Trong khi 7 truyện ngắn còn lại được xuất bản, Ánh Dương dũng cảm được tôi đưa lên mạng theo hình thức blog và audiobook cho bạn đọc miễn phí. Nếu bạn đọc cuốn Trên sao Hỏa chỉ có trẻ con, tôi hy vọng bạn sẽ thưởng thức nốt đứa con "phải ở nhà" này để cháu nó bớt tủi thân, đồng thời trải nghiệm trọn vẹn nội dung cuốn sách theo đúng tầm nhìn của tôi. Còn nếu bạn chưa mua sách, mong rằng bạn sẽ hứng thú với việc tìm mua sau khi nghe truyện ngắn này.
Link mua sách:
Shopee: https://shope.ee/1Ap0tkGgDw
Tiki: https://rutgon.info/OYJu
---
Ngành giáo dục nước ta thường xuyên thay đổi để tiếp cận những kiến thức mới mẻ của thế giới. Thế nhưng trái ngược với bộ sách giáo khoa được cải cách liên tục, một số di sản phi vật thể và có vật thể vẫn được nhiều trường học âm thầm gìn giữ. Ví dụ như những bộ đồng phục được may bằng chất vải rẻ tiền chủ yếu pha nylon, với thiết kế và kiểu dáng có thể biến Britney Spears thành chị thu mua đồng nát nếu mặc lên. Hay những nhà vệ sinh dành cho học sinh ở trong tình trạng bẩn thỉu đến mức ma quỷ và lũ nghiện ngập cũng phải tránh xa. Và không thể không nhắc đến bài tập làm văn với câu hỏi kinh điển được truyền từ đời học sinh này sang đời học sinh khác: “Sau này lớn lên em muốn làm công việc gì?”
Vũ Ánh Dương dù mới là học sinh lớp bảy nhưng đã xác định rất rõ ràng nghề nghiệp tương lai của mình. Khi gặp bài kiểm tra một tiết với câu hỏi này, nó lập tức nhoay nhoáy viết kín ba trang giấy như thể một người tu luyện võ thuật cả đời nay có dịp thượng đài.
Sau này lớn lên em muốn làm phò, nó bắt đầu phần mở bài.
Bố mẹ luôn bắt em phải trở thành bác sĩ, luật sư hay giám đốc gì đó. Nhưng bản thân em từ lâu đã biết mình muốn làm một cô phò đáng mến và đông khách. Gia đình em không có ai làm phò, nhưng con phố nơi em sinh sống có rất nhiều chị phò, cô phò, bà phò đi ra đi vào tấp nập. Em thấy làm phò rất sướng bởi được ăn mặc theo sở thích chứ không phải gò bó quần áo chỉnh tề như nhân viên nhà nước, cũng không phải dậy sớm đi làm vì giờ giấc linh hoạt ngày hay đêm tuỳ ý. Phò khu em lúc nào cũng tươi cười hớn hở, đùa nghịch trêu ghẹo nhau như trẻ con, hẳn các chị rất hạnh phúc. Bố mẹ em tuy làm sếp ở công ty lớn nhưng thường xuyên nhăn nhó và phớt lờ em. Mai sau em muốn làm phò để có nhiều thời gian chơi với con em...
Bài văn của Ánh Dương còn dài nữa, nhưng cô giáo dạy Văn tên Lành của nó chẳng buồn đọc cho hết đã quyết đoán đẻ một quả trứng ngỗng lên trang giấy kèm lời phê “Ước mơ thấp hèn. Đề nghị em mơ lại tử tế hơn rồi hãy nhìn mặt tôi”.




